ĐẢNG CƯỚP
Tiến sĩ TRẦN AN BÀI
Mỗi khi năm hết Tết đến, ai cũng có cảm
tưởng: Thời gian đi mau quá! Mới hôm nào đây còn nghe
tiếng súng nổ vang trời trong dịp Tết Mậu
Thân 1968, mà nay đã tròn 40 năm rồi!
Mới ngày nào
đây, đồng bào miền Nam Việt Nam (VN) còn miệt
mài lo việc nhà việc nước. Vậy mà chỉ
trong khoảnh khắc, nước mất nhà tan, họ hốt
hoảng tìm đường tị nạn, với những
tiếng thở vắn thở dài đầy uất nghẹn!
Mới ngày nào đây, Nguyễn Minh Triết, một anh chàng thất học,
giả mạo bằng cấp để gia nhập ngành sĩ
quan Cảnh Sát tại Học Viện CSQG, nhưng khi vừa bị phát giác
thì chàng bỏ trường, trốn thày, trốn bạn,
đi theo Đảng cướp, để rồi ngày
hôm nay, thầy của chàng, bạn của chàng phải
bỏ nước đi tỵ nạn. Còn chàng thì lọt vào ghế
Chủ Tịch Nhà Nước!
Đảng cướp của chàng có tên thật là Đảng
Cộng Sản Việt Nam (CSVN). Cuộc
đời, thật lắm chuyện trớ trêu!
Tại sao
người ta lại gọi Đảng CSVN là Đảng Cướp?
Bởi vì điều 23 Hiến Pháp Nước Cộng
Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt
Điều 23 Hiến Pháp
của CSVN đã xác nhận quyền tư hữu của dân
chúng và các tổ chức tư nhân, nhưng Đảng này đã đưa ra nguyên tắc sau đây để che đậy hành vi ăn cướp tài sản của người dân: "Dân
là chủ, Nhà Nước quản lý và Đảng lãnh
đạo". Tiêu chuẩn gì mà rừng rú, ngược đời
như vậy?
Nếu thực sự dân là
chủ tài sản thì theo nguyên
tắc thông thường, dân có quyền tự quản lý
tài sản của mình hoặc nếu ký giấy
giao quyền quản lý cho người khác trong một
thời gian nhất định nào thì sau khi hết
hạn quản lý, sở hữu chủ có quyền thu
hồi tài sản. Quản lý có bổn
phận phải giao trả tài sản về cho sở
hữu chủ ngay khi được yêu cầu.
Trên thực
tế, tại Việt
GHCGVN không hề bao
giờ ký giấy hợp pháp trao quyền quản
lý đất đai cho Nhà Nước. Như vậy hành vi
quản lý này hoàn toàn bất hợp pháp. Hơn
thế nữa, đã từ bao nhiêu năm nay, GHCG liên tục,
nhưng cương quyết đòi lại những tài sản
đã bị Nhà Nước chiếm giữ bất hợp
pháp.
Và việc gì phải đến đã
đến. Hiện nay, hàng ngàn giáo dân đã nhất
loạt đứng lên tại Hà Nội để đòi lại
nhà đất của Giáo Hội đã bị Đảng CSVN
chiếm đoạt, để chia chác nhau hoặc dùng vào việc
bất chính.
Trước tình thế khó xử này, Đảng CSVN đã
chống chế một cách rất ấu trĩ: Chính phủ muốn dùng
đất đó để xây trường học hay làm nhà cô nhi. Hoàn toàn là ngụy biện! Nguyên tắc sơ đẳng
mà Đảng cần biết là không ai có thể đi ăn cướp ngân hàng để lấy tiền nuôi
người nghèo.
Không
thể dùng cứu cánh để biện minh cho phương tiện. Tài
sản đã có chủ phải trả lại cho chủ
của nó. Nếu Đảng muốn có cơ
sở làm việc công ích thì hãy dùng tài sản
của Nhà Nước mà làm. Rất nhiều
cơ sở của Nhà Nước đang được sử dụng
rất lãng phí. Ví dụ: Cái Lăng ở
Ba Đình đang dùng để ướp xác thối của Hồ
Chí Minh nên dẹp đi, vì nó hôi thối, trái tự nhiên,
phản khoa học và vô tích sự. Với cái mảnh
đất mênh mông bát ngát đó, Nhà Nước có thể xây được
biết bao nhiêu trường học, bệnh viện hoặc
cô nhi viện.
Trên phương diện hình
luật, hành vi Đảng chiếm đoạt tải sản
của dân đã hội đủ yếu tố của
tội ăn cướp và Đảng lãnh đạo cuộc ăn cướp này
phải được xếp vào loại Đảng Cướp quy mô
nhất trong lịch sử loài người.
Một tên đạo tặc cạy
cửa ban đêm, dùng vũ khí hăm dọa khổ chủ để
lấy đồ đạc trong nhà. Đó là hành động ăn cướp. Còn Đảng CSVN công khai
tước đoạt tài sản của dân chúng giữa ban ngày và
chủ nhà đốt nến ban đêm cầu khẩn đòi
lại thì Đảng cho đó là hành vi
phạm pháp, phá rối trật tự công cộng. Ông cha
chúng ta đã để lại một câu ca dao thật chí
lý:
Con ơi, nhớ
lấy lời này:
Giặc đêm là cướp, giặc ngày là quan.
Đảng CSVN quả đúng vừa là "quan" vừa là
"cướp"!
Có bao giờ Đảng Cộng Sản
nghĩ rằng nếu "Dân làm chủ, Nhà Nước quản lý và
Đảng lãnh đạo" thì vợ của các đồng chí cũng
phải do Nhà Nước quản lý, rồi một ngày nào đó, qua sự
lãnh đạo tối cao của Đảng, Nhà Nước giao
vợ Thủ Tướng cho Chủ Tịch Quốc Hội
quản lý, giao vợ Chủ Tịch Nhà Nước cho
Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc quản
lý hoặc giao bà phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân cho
ông Trưởng Ban Tôn Giáo quản lý. Liệu
như vậy có được hay không? Các "quan" Cộng
Sản có đồng ý như vậy hay không?
Đảng CSVN xưa nay vẫn
rêu rao rằng họ đã lãnh đạo nhân dân đánh Pháp,
đuổi Mỹ. Thế nhưng tại sao ngay lúc này đây, Trung
Cộng ngang nhiên lấn biên giới, cướp Hoàng Sa và
Trường Sa của đất nước VN, mà Đảng vẫn câm,
Nhà Nước vẫn điếc và Mặt Trận Tổ Quốc
vẫn mù. Không ai dám đả động gì
tới quan thày Trung Cộng, dù chỉ là một lời
phản đối xuông? Phi lý hơn
nữa, khi nhân dân và thanh niên yêu nước
nổi dậy biểu tình phản đối Trung
Cộng thì Đảng lại ra lệnh đàn áp các cuộc
biểu tình ấy? Có gan đánh Pháp, có gan
đuổi Mỹ, mà sao không có gan giết Tàu?
Tại
sao lại có sự kiện vô lý như vậy?
Câu trả lời cho
vấn nạn trên thật quá rõ ràng: Tất cả
những cái mà xưa nay Đảng vẫn huyênh hoang gọi là
"thành tích đánh Pháp, đuổi Mỹ" đều là giả dối,
bịp bợm hết. Lịch sử chiến tranh Việt
Đảng
cũng không đủ sức mạnh đuổi Mỹ khỏi
VN, mà chính Trung Cộng đã đuổi dùm cho họ. Chứng
cớ là sau khi Kissinger và cựu TT. Nixon viếng thăm
Trung Cộng năm 1972 thì chỉ một năm sau, hai
quốc gia này đã trả giá xong xuôi cho cuộc bán
đứng Miền Nam VN bằng hiệp định Paris 1973.
Cũng chính vì thế, ngày nay Trung Cộng chiếm
đất đai của VN thì Đảng CSVN
đành ngậm đắng nuốt cay, im lặng một cách
nhục nhã.
Đảng CSVN đã được Tướng
Cướp Trung Cộng vẽ đường chỉ lối cho đi ăn cướp. Nay đến lượt chính thày đi ăn cướp trò thì làm sao trò
biết đường nào mà chống trả?
Hiểu được sự thực này rồi thì ngọn
đuốc đòi Công Lý sẽ được mỗi người
dân Việt nhen nhúm, mỗi gia đình nhen nhúm, mỗi tôn
giáo nhen nhúm, mỗi tổ chức nhen nhúm; miền Bắc
đốt lên, miền Trung đốt lên, miền Nam đốt lên,
khắp nơi đốt lên. Rồi tới một ngày, cả
nước sẽ biến thành một khối lửa hùng vĩ, thiêu rụi hết mọi tàn dư
của Đảng CSVN.
Chắc
chắn bài kinh Hòa Bình mà giáo dân Hà Nội đang hát
hôm nay sẽ là ca khúc Khải Hoàn cho ngày mai. Ngày đó chắc hẳn sẽ không còn xa.
Tiến Sĩ TRẦN AN BÀI