Nhận Định:
Thấy Ǵ Qua Sự Kiện Việt Tân
Bị Bắt?
Phạm Nhất Thanh
Sự kiện Việt Tân, vừa qua đă
tạo không ít xôn xao trong dư luận, tốt có và xấu
cũng nhiều, và nhiều người nhận
định sự thật đàng sau sự kiện này là
ǵ, và ai có lợi khi những “thành viên nổi tiếng”
bị bắt, và tại sao VT lại đưa những
thành viên “nổi tiếng” về hoạt động thay cho
những thành viên “không nổi tiếng”?? [1].
Trong
sự kiện này chúng ta thấy rơ có 2 tay
chơi, đó là VC và VT, vậy th́ trong sự kiện này có
lợi ǵ cho VT và mục đích của VC là sao?
Như đă biết từ lúc mở cửa bang giao
quốc tế, VC thường lư luận cho rằng XHCN
không có tù nhân chính trị, tôn giáo mà chĩ có tù nhân h́nh
sự, điển h́nh là vừa qua vào ngày 21 tháng 6, 2007, trên
cuộc phỏng vấn của RFA, Nguyễn minh Triết
từng tuyên bố [2] ;
“…Việt Nam có hiến pháp và pháp luật, cho nên những ai
không làm đúng theo hiến pháp và pháp luật th́ sẽ
bị xử lư. Vụ xử lư vừa qua là xử lư
những công dân của Việt
Việt
và để bảo lưu sự tuyên bố này CSVN luôn t́m
đủ mọi cơ hội để chứng minh
bằng cụ thể hành động, trước nhăn quan
quốc tế nói chung và người Việt nói riêng.
Vả để chứng minh th́ VC cần một
người/ tổ chức nào đó chịu cùng CSVN
nhảy tango, v́ muốn tạo lên một màn kịch
cần kịch bản và nghệ sĩ. Và CSVN hiện nay
đă có đủ và việc CS đă và đang làm là thúc
tiến “kịch bản tố cáo tội danh khủng
bố” chứ tuyệt nhiên không nhắc đến sự
bất đồng chính kiến, và như vậy
trước nhăn quan quốc tế, CSVN xem như có “thay
đổi” là “bắt VT v́ t́nh nghi khủng bố (h́nh
sự), CHỨ KHÔNG đàn áp bất đồng chính
kiến” … và dĩ nhiên trong quá tŕnh CSVN sẽ “vẽ
rắn thêm chân”, như sự kiện cây súng và 13 viên
đạn [3], tuy nhiên cái khả năng liên kết vụ
án của Lê văn Phan và cây súng nó bản chất đă mang
nhiều cái vô lư, nên CSVN chỉ dùng nó xem như là tô son tô màu
về “sự công lư của XHCN”, và dĩ nhiên Việt Tân
sẽ “phản luận” những điều cáo buộc vô
lư đó v.v qua cuộc tranh căi trên báo chí, sự kết thúc
là với bằng chứng không đủ để
buộc tội khủng bố, ĐCSVN tuyên bố tự
do cho Việt Tân. Và như vậy dưới ánh mắt
quốc tế cũng như một số người
không quan tâm chính trị, ĐCSVN xem như có một điểm
son rằng; “XHCN tôn trọng các ư kiến, nhưng Việt
Nam không chấp nhận những hoạt động vi
phạm pháp luật, vi phạm an ninh quốc gia...”, và
bằng chứng là sự tự do của Việt tân (v́
không đủ bằng chứng khủng bố) mặc dù
VT khác và bất đồng chính kiến với Nhà Nước.
Với cái điểm son này ít nhiều CSVN cũng sẽ
tiến đến một số quyền lợi trong chính
trường ngoại giao, cũng như sẽ tạo
được bộ mặt mới cho Đảng
đối với những “Việt Kiều Yêu
Nước”.
Đó là cái điều mà CSVN muốn và đang muốn
chứng minh, và VT chính là đào kép
khác trong vở kịch này, tạo cơ hội cho vở
kịch cũng như mượn vỡ kịch để
“xiển dương” uy tín VT trong chính trường dân
chủ, bằng cách dùng sự kiện bị bắt
để có “huy chương đối lập CS”, cũng
như để quảng cáo lực lượng VT là
lực lượng đối lập công khai với
ĐCS trong chính trị XHCN theo đường lối
ôn hoà, và yếu tố cần thiết là Đảng VT
phải “được bị bắt” một cách công khai,
và để tạo tiếng vang mạnh người
bị bắt là những “thành viên công khai và nổi
tiếng”.
V́ như đă biết, VT đă từng
hoạt động bí mật ở trong nước
nhiều năm, nên nếu nói chắc Việt Tân không
nắm vững kỷ thuật hoạt động bí
mật tuyên vận th́ khác nào chửi thẳng là VT “ngu lâu
dốt bền”. Nhưng lần này, Việt Tân
lại phá kỷ luật bằng một hoạt
động đơn giản là cho đảng viên nổi
tiếng [public figure] từ ngoại quốc về đi
phát một cách công khai tập sách nhỏ có tựa
đề “Từ Độc tài đến Dân chủ” tŕnh
bày lịch sử đấu tranh cho tự do dân chủ
từ các nước Đông Âu tới các nước khác..., Khi hoạt
động theo kiểu như vậy, khác nào “lạy ông tôi
ở bụi này”, cố t́nh câu cho Công An bắt ? phải chăng
Việt Tân muốn mượn và tạo sự
“được bị bắt bớ” để làm cho
tiếng tăm của Việt Tân nổi lên, hầu mong xoá
bỏ những “x́ căng đan tai tiếng” trong quá
khứ và hiện tại của VT [4]. Trên thực tế,
nếu là chỉ về vận động, truyền
đơn, th́ những “đảng viên không nổi
tiếng”, có khả năng an toàn và hoàn tất công việc
êm xuôi hơn là đảng viên nổi tiếng. V́ sự
nổi tiếng của những đảng viên kia, không
những gây bất lợi cho công việc “v́ sự nổi
tiếng”, thậm chí c̣n tạo nguy hiểm cho ḿnh và cho
người liên hệ tại VN, và tỷ lệ thất
bại đi đến bị giam giữ là 99.9%. Vậy
th́ đó cho thấy chủ đích chuyến đi này không
đơn thuần nằm ở mức hoạt
động tuyên vận, nhưng mục đích thật
của chuyến đi là “để được bi
bắt” hầu đầy đủ nghệ sĩ trong “màn
kịch bộ mặt mới”. V́ những thành viên nổi
tiếng có đầy đủ yếu tố, tạo thu hút của báo chí, sự quan tâm của
dư luận cùng các lănh sự quán. Th́ sự bảo
đảm tự do của họ càng được nâng
cao. Đó cho thấy sự sắp đặt
chọn “đảng viên nổi tiếng” đă
được dư tính kỹ lưỡng.
Chắc ai cũng không quên, trong lời phát biểu tại
một buổi học tập nội bộ tại San Jose
vào đầu tháng 4 năm 2005, ông Đỗ Hoàng Điềm
lại tuyên bố, “sẵn sàng hy sinh 3 triệu
người Việt hải ngoại để làm vừa
ḷng 80 triệu người Việt trong nước” (sic), th́ v́ mục
đích tạo thế đứng cho Việt Tân xiển
dương chính sách CANH TÂN công khai ôn hoà với ĐCS XHCN,
th́ VT cũng sẳn sàng hy sinh “tự do” của 6 thành viên VT
(huống chi chỉ là một thời gian ngắn).
Như đă biết Việt Tân từng mong
muốn, một chính sách canh tân VN, dưới h́nh thức
“xoá ngăn cách vượt thử thách”... tham gia chính
trường XHCN, th́ muốn tham gia ít ra cũng phải có
hiện tượng nào đó chứng minh CS đă và
đang thay đổi chấp nhận ư kiến trong ôn hoà.
Có lẽ, v́ muốn chứng minh sự thay đổi
của CSVN cũng như đường lối công khai
về VN tham gia canh tân XHCN trước nay VT hằng
xiển dương là đúng, VT đă không ngần ngại
đưa những “thành viên nổi tiếng” về VN,
để diễn màn này. Như ông Lữ Giang nhận
định “.. trong vụ này, Việt Tân
đă mất hai cán bộ cao cấp quan trọng là
Nguyễn Quang Quân và Nguyễn Quang Phục. Nếu mục
tiêu của vụ để bị bắt nói trên chỉ
nhắm mục tiêu “biểu dương thanh thế của
Việt Tân”, sự hy sinh này là khá lớn..”
Vỡ kịch đă bày ra và đang diễn, chúng ta có
thể nh́n vào những tay chơi, và tự đặt câu
hỏi, sự kiện này có và mang lợi ích ǵ cho ai, là
sẽ thấy trong vỡ kịch này gần như là VC và VT đang mượn nhau để
quảng cáo và đánh bóng “những bộ mặt mới”
của đôi bên. Dĩ nhiên, đây chỉ là sự nhận
định cá nhân theo gịng thời sự
của một cá nhân, đúng hay sai chúng ta cứ chờ
kết quả của nó, cũng như tùy vào ư thức
nhận định của mỗi cá nhân chúng ta.
Phạm
Nhất Thanh