Lời Ong: Trong sự việc mất
đất, mất biển, mất Hoàng Sa, Trường Sa vào tay
Trung Cộng, người Việt cả ở trong nước
lẫn hải ngoại đều nhìn thấy cái tội
mà Việt Gian Cộng Sản phải mang là tội phản
quốc, tội bán đất bán biển, tội ươn hèn, cúi
đầu thần phục, làm thân tôi tớ Trung Cộng.
Thế nhưng, Trong những ngày tháng cuối năm 2007, ở
hải ngoại, bọn Việt gian CSVN đã lợi
dụng tình thế, thúc đẩy bọn tay sai nằm
vùng, những đảng phái cò mồi quốc doanh tổ
chức những cuộc biểu tình phản đối
Trung Cộng lấn chiếm Hoàng Sa Trường Sa, mà lờ đi
không đá động gì đến cái tội bán đất, dâng biển
của Việt Gian Cộng Sản và cố khơi động
lòng ái quốc của người Việt để mong
đồng hóa cộng đồng người Việt Hải
Ngoại, xóa bỏ đi lằn ranh quốc cộng, lại
còn tìm thời cơ thuận lợi để phô trương
lá cờ máu lẫn lộn với lá cờ vàng của
người Việt quốc gia
Tại
thành phố San Diego, Biểu tình chống Trung Cộng
được phát động sớm hơn rất nhiều địa phương
khác, ồn ào hơn, lớn tiếng hơn các nơi vì có đài phát
thanh Tiếng Nước Tôi của Mặt Trận phụ
họa, tiếp sức, thổi ống cho phình lên,
đánh phèng, la ỏm tỏi cho xôm tụ. Nhưng, nhìn vào nhân sự
chỉ thấy thấp thoáng vài cán bộ nằm vùng và cán
bộ Việt Tân quen mặt.
Đúng là lũ cắc ké kỳ nhông này
đã nhận và thi hành chỉ thị của cấp trên
CS nằm vùng và Băng đảng Phở Bò Việt Tân.
Phải tức tốc kéo nhau đi biểu tình chống
Trung Cộng, đánh lạc hướng và đỡ đòn cho quan
thầy CSVN của chúng.Vải thưa không che được mắt
thánh! Phần lớn cộng đồng, hội đoàn và đoàn
thể Người Việt Quốc Gia ở San Diego cứ
lờ bọn chúng đi, cứ tập trung, chĩa mũi
nhọn nhắm vào chống bọn CSVN.
Thủ phạm chính trong việc
mất Hoàng Sa Trường Sa là Việt Gian
Cộng Sản. Chống thằng bán nước Cộng
Sản Việt
Dưới đây, tòa soạn báo COV xin đăng
tải bài viết của tác giả Phùng Ngọc Sa về “Những bí
ẩn đàng sau các cuộc biểu tình chống TC”
để độc giả biết rõ thêm âm mưu thâm hiểm
của CSVN.
Những
Bí Ẩn Đàng Sau Các Cuộc Biểu Tình Chống Trung
Cộng
- Phùng Ngọc Sa -
I - Một số vấn nạn trong nước
hiện nay:
A-) Lạm phát
gia tăng vì nạn nhập lậu và lưu hành bạc
giả.
Nhân một buổi họp Hội Đồng Nội Các trong
năm 2007, ông Võ Hồng Phúc, Bộ trưởng Bộ
Kế hoạch và Đầu tư đã báo cáo cho toàn thể quan
chức chính phủ biết, năm 2007, kinh tế Việt Nam
dự kiến sẽ tăng trưởng tới mức 8.44%. Nhưng
trong các buổi sinh hoạt chính phủ khác, thì chính ông
Phúc lại nói thêm; tuy kinh tế được tiên đoán có chiều
hướng tăng, nhưng dự báo mức độ lạm phát
ngược lại cũng sẽ tăng vọt, và gần đến
những ngày tháng cuối năm, thì tỷ lệ lạm
phát đã tăng đến mức báo động, tăng kỷ lục
đến 12.63%. Do đó, vật giá các mặt hàng vì thế
mỗi ngày một tiếp tục leo thang và tăng vọt
gấp bội so với trước đây, đặc biệt
thực phẩm và xăng dầu là hai mặt hàng đã vùn
vụt tăng giá, kéo theo các sản phẩm khác cùng tăng,
khiến cho giới tiêu thụ, đặc biệt giới lao
động nghèo thấy chới với. Cụï thể lấy
một thí dụ điển hình: chỉ một ngày
trước, muốn mua một bó rau muống, loại rau dân
dã dành cho tầng lớp lao động có lợi thức
thấp; ngày thường chỉ cần 2.500 đồng bạc là
có thể mua được một bó, nấu món canh cho một gia
đình bình dân 4 người để dễ đưa cơm qua
bữa. Nhưng vì ảnh hưởng thời giá tăng vọt
quá nhanh, nên chỉ vài ngày sau, người tiêu thụ phải
chi đến 7.500 đồng bạc mới mua được một bó
rau muống cỡ trên. Riêng về các mặt hàng xăng
dầu, đặc biệt là dầu căn (diesel), do nhà nước
đánh thuế quá cao trên trên mặt hàng này, nên nó đã tác
động rất mạnh trên ghe thuyền. Lý do đó các
loại cá tôm đã tăng giá một cực kỳ nhanh chóng,
làm cho giới lao động đã khó
lại càng khổ thêm. Cũng xin lưu ý
độc giả. Trong những năm 1996-1997, khi vụ
khủng hoảng kinh tế nổ ra tại các nước Đông
Nam Á, thì mức độ lạm phát kinh tế ở đó
tăng tới 9.34%, mức độ lạm phát tại Việt
Nam vẫn giữ chừng, và chỉ có tăng 4.5% .Nhưng
đến nay, năm 2007, mặc dầu kim ngạch xuất
khẩu được báo cáo là đã tăng tới 48.3 tỉ US đô
la; và số tiền ngoại quốc trực tiếp
đầu tư vào nội địa tăng tới 70% so với năm 2006, tức
là tăng 20.3 tỉ US đô la, thế mà nạn lạm phát lại
tăng tới mức báo động 12,63%. Đúng là
chế độ cộng sản.
Trong lúc lạm phát tiếp tục gia tăng, giá cả trên toàn
quốc đã tăng vọt một cách đáng ngại, thế
mà nhà cầm quyền vẫn không tìm ra nổi biện
pháp nào khả dĩ kìm hảm được vấn nạn
nói trên; mặc dầu ai cũng biết nguyên nhân lạm
phát là do Nạn Buôn Lậu Bạc Giả Từ Trung
Quốc Tràn qua. Nạn bạc giả mỗi ngày một
tăng và vô phương cứu chữa. Nguyên nhân, vì đã có
bọn cầm quyền địa phương do lợi nhuận quá
nhiều, nên đã tranh nhau nhảy vào vụ làm ăn phi pháp
này. Nói chung, thị trường nội
địa Việt
B-) Vấn nạn «Dân Oan» và
«khiếu Kiện» nổ ra để đòi lại đất đai bị tước đoạt.
Trong lúc những khó khăn nhức
nhối đó chưa được giải quyết, thì một
vấn nạn khác lại nổ ra. Đó là vấn
đề «khiếu kiện» hay còn gọi là «dân oan»
xảy ở khắp nơi. Dân khiếu kiện đồng
loạt nổi lên đấu tranh chống lại nhà cầm
quyền, mục đích là đòi lại vườn đất,
ruộng đồng đã bị trưng thu,
tước đoạt một cách phi pháp mà không được đền bù.
Tất cả nạn nhân gọi là «dân oan» kẻ trước
người sau công khai đấu tranh chống lại nhà cầm
quyền địa phương, thậm chí họ bất chấp
lực lượng an ninh trấn áp, kéo nhau về trung ương
phản kháng, đòi lại của cải ruộng
vườn đã mất. Tuy nhiên, cho tới nay,
hồ sơ «khiếu kiện» mỗi ngày một nhiều,
số người đua nhau đi biểu tình đòi lại
đất càng ngày càng đông. Nhưng nhà cầm quyền vẫn
không tìm ra được một phương cách nào thỏa đáng
vì lý do, ruộng vườn, đất đai nói chung là
«mặt bằng» từng bị tước đoạt mà không
được trả tiền, trước sau đã bị tẩu
tán, hay sát nhập vào trong các «kế hoạch» của
bọn cầm quyền, một là bọn tư bản đỏ,
hai là nhưng quan chức cộng sản. Chúng, là
bọn cầm quyền trong tập đoàn tư bản đỏ
đã có hợp đồng với bọn Trung Cộng,
vì thế không còn đất để trả lại cho
dân oan.
Hiện tượng « giá
nhà cửa» ở VN tăng khủng khiếp do cán bộ «rửa
tiền tham nhũng» vì nay mai , khi đã vào WTO
rồi, các công ty nhà nước cũng như các ngân hàng không
còn được « bao cấp» nữa, sẽ thi đua sập
tiệm, ngoại tệ không còn, tiền « già
Hồ» còn thua mãnh giấy chùi đít nên
phải tiêu cho hết. Chắc chắn là sẽ có «
đổi tiền lần nữa»
nếu muốn có một nền kinh tế lành mạnh.
Xin lưu ý: Ở Việt
Dưới hình thức tư doanh, hay hợp doanh, người
Tàu chúng có quyền kết hợp với bọn cầm
quyền thống trị địa phương (qua hối lộ)
sẵn sàng tung tiền (tiền giả) ra thật nhiều
để trưng mua đất đai, lấn sâu vào nội địa phía
Bắc, sau khi hai nước Việt-Trung đã chính thức
đóng cột mốc, mà vốn dĩ đã bị mất mát
quá nhiều.
Đó là chưa kể đến việc Ngân Hàng Thương Mại Saigon
Thương Tín ( Sacombank) đầu tháng 8.2007 đã khai trương tại Saigon
một chi nhánh đặc biệt dành cho «Người Việt
gốc Hoa». Được biết có 3 chi nhánh khác của
Sacombank đã hoạt động tại Nanning ( Trung Cộng
), Hà Nội, và Gia Lai. Theo dự trù của Sacombank , từ
đây đến năm 2010, sẽ có 350 chi nhánh đặc biệt
cho « người việt gốc Hoa « trên toàn lãnh
thổ VN. Như vậy mọi dịch vụ tài chánh , kinh tế của người Hoa sẽ
không còn bị giới hạn. Ai có quyền kiểm
soát các vụ chuyển ngân lậu đây ?
Ngoài ra phải kể tới đồng bằng sông
Cửu Long; nơi được biết có chứa đựng một
trữ lương dầu khí rất lớn, thì lập
tức các công ty lớn nhỏ của bọn Tàu đỏ
hối hả liên doanh với bọn tư bản cộng
sản địa phương trưng thu mua đất dành sẵn cho cơ
sở và kế hoạch «lấn chiếm» về sau.
Việc nhà cầm quyền cộng sản
hiện đang đua nhau từng bước tìm cách tước
đoạt tài sản của các tôn giáo để làm của riêng
lại càng gây căm phẩm thêm cho tín đồ các tôn giáo.
C-) Nạn lãnh thổ và
lãnh hải bị «gậm»dần
Bên cạnh những khó khăn sẵn có, và cụ
thể kể trên, nhà cầm quyền thống trị Hà
Nội còn bị muôn ngàn tiếng kêu than và nguyền
rủa của mọi tầng lớp nhân dân; đặc
biệt là giới ngư dân đánh bắt hải sản; họ
vừa bị đe dọa vừa bị hạn chế hành
nghề. Cứ vài tháng lại có tang tóc do nạn tàu
chiến của hải quân Trung Cộng dùng hỏa lực
tấn công, giết chết ngư phủ,
đánh đắm vô số ghe thuyền đánh cá một cách bất
ngờ, ngoài ra còn bắt đi một số ngư phủ
khác mà không cần cảnh báo. Ý đồù của Trung Cộng
là triệt để cấm không cho một ai lảng vảng
vùng biển mà mấy tay đầu sỏ Hà
Nội trước sau đã dâng cho chúng.
Ai cũng rõ biết là nhàø cầm quyền Hà Nội,
một mặt vì quá lệ thuộc và sợ Trung
Cộng, mặt khác, do giữ thể diện cho chế độ
nên đã cam tâm giấu nhẹm về việc một
số lãnh hải đã bị rơi vào tay Trung Cộng,
mà không dám chính thức và công khai thông báo cho dân chúng biết,
nên mới xảy ra trường hợp ngư dân Việt Nam do
khôngï được hướng dẫn , vì thế đã đi
lạc vào khu vực mà bọn Trung Cộng tự cho là
lãnh hải của chúng để đánh cá nên mơi bị tàn sát
một cách dã man. Nội trong tháng 10 năm 2007, chỉ chưa
đầy một tháng mà hải quân Trung Cộng đã liên
tiếp 3 lần bắn giết và phá hủy vô số
thuyền tàu đánh cá của Việt Nam một cách vô tội
vạ mà đương quyền Hà Nội không có một lời
giải thích với dân chúng hay lên tiếng phản đối
lại nhà cầm quyền TC.. Hiện nay, Bắc Kinh đang
tiếp tục khống chế vùng biển còn lại
của quần đảo Trường Sa, thậm chí đến
tận phía cực Nam gần đảo Côn Sơn, bọn chúng liên
tục quấy nhiễu đến độ mà các công ty dầu
khí ngoại quốc mặc dầu có hợp đồng
tìm kiếm dầu khí, nhưng phải đành hủy bỏ
ngừng khai thác.
Chúng ta thử cùng nhau xét lại, từ ngày tập đoàn
CSVN trực tiếp quản lý đất nước, bọn
ác ôn nầy đã cắt đất, dâng biểân cho kẻ
thù phương Bắc là bao nhiêu:
1 - Ngày 14-9-1958, nghĩa là sau 10 ngày Trung Cộng
(TC) lên tiếng xác định (TC lên tiếng ngày 4-9-1958),
bề rộng lãnh hải của nước Cộng
Hòa Nhân Dân Trung Quốc kéo dài ra tới 12 hải
lý, thì Hồ Chí Minh đã vội vàng ra lệnh
cho tên Thủ tướng Phạm Văn Đồng gởi công hàm
cắt đất, dâng biển trong đó có hai quần đảo Hoàng
Sa và Trường Sa cho Thủ tướng Trung Cộng Chu Ân Lai.
Tuy đất nước lúc đó tạm thời bị chia đôi; song
hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nói trên lại hoàn
toàn nằm trong phần lãnh thổ thuộc kiểm
soát của Miền Nam, tức thuộc Việt Nam Cộng
Hòa õ. Nhưng nhà cầm quyền Hà Nội cứ
ký bừa cho Trung Cộng. Và TC, nước đồng
Chủ tịch Hội nghị Genève tuy biết rõ, hai
quần đảo đó là tài sản của miền Nam nhưng
vẫn nhận ẩu, lấy làm của mình.
2 - Ngày 30-12-1999 Cộng sản Việt
3 - Ngày 25-12-2000, CSVN lại bí mật ký
hiệp ước phân định Vịnh Bắc Bộ,
nhường hơn một phần nửa (1/2) vùng biển
thuộc Vịnh cho Trung Cộng. Trong Hiệp định
nầy, đương quyền CSVN lại chủ trương giấu
nhẹm không cho dân chúng biết một số lãnh
hải bị cướp, trừ một vài viên chức cao
cấp cộng sản được biết mà thôi; tỉ dụ
«Khu Hand-Off Area».
Trong quyển Bạch Thư của chính phủ
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (CS Bắc Việt)
tố cáo TC bằng tiếng Pháp tựa đề là:»La Vérité:
Sur Les Relations Vietnamo-Chinoises Durant Les Trente Dernières Années» ấn
hành và phổ biến vào năm 1979 và được thu hồi ngay khi
Bắc Kinh chấp nhận lời cầu khẩn của
Hà Nội xin nối lại bang giao với điều kiện
tiên quyết của TC là phải loại ngay Nguyễn Cơ
Thạch, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bộ Trưởng
Ngoại Giao ra khỏi hệ thống quyền lực,
thì Hà Nội vội phải thu hồi lại
quyển Bạch Thư.
Quyển Bạch Thư đó viết rõ: «Kể từ ngày
18-1-1974, Bắc Kinh đã ngang ngược cưỡng chiếm
một vùng biển trong Vịnh Bắc Bộ rộng
tới 20.000km2 và họ đặt tên là Tây Thủ (West Hand)
rồi khoanh vùng trên hải đồ là «Khu Hanf-Off Area»; tuyệt
đối cấm không một ai được bén mảng vào khu
vực nầy, ngoài trừ tàu nghiên cứu kiếm tìm
dầu khí của hãng Mobil Oil. Xin nhơ,ù trong hiệp
ước phân định Vịnh Bắc Bộ, mặc dầu
phần biển Việt Nam đã bị mất quá
nhiều, nhưng đảo Bạch Long Vỹ vẫn còn
thuộc của ta; thế mà TC vẫn ngang nhiên tiếp
tục chiếm giữ Khu Tây Thủ, tức khu vực phía
Tây đảo Bạch Long Vỹ, phần biển của
Việt Nam. Lý do: Đây là một vùng biểân sâu, ở
của sông Hồng thuộc vùng Thủy Tra Thạch, nơi có
nhiều túi dầu khí mà trữ lượng ước tính rất
cao hiện có nhiều công ty dầu khí Mỹ đang khai thác
tại đó..
II - Cung cách
giải quyết tình thế của bọn cầm
quyền CSVN.
Do thiếu tài lãnh đạo và quản lý,
đảng CSVN từng bước đã đưa dân tộc tới
bờ vực thẳm; chúng đua nhau làm cho đất nước mỗi
ngày một «tụt hậu», bị thất bại trên
mọi lãnh vực, đến độ mà ông Lý Quang Diệu,
cựu Thử tướng Singapor, người từng được
mời làm cố vấn cho chế độ CSVN phải
bộc trực nói thẳng: «Với cái đà nầy thì
phải hơn mấy mươi năm nữa Việt Nam mới bắt
kịp đà phát triển của Malaysia».
Trước các vấn nạn chồng chất; đất
nước càng ngày càng gặp nhiều khó khăn, nếu quả
thật đảng CSVN là một chính quyền vì dân, do
dân, và vì hạnh phúc của mọi tầng lớp nhân
dân, thì họ phải tích cực vận động toàn
dân, lập thành một khối đoàn kết để có sức
mạnh đấu tranh, chống lại kẻ thù Trung Cộng
(TC) đang hãm hại đất nước, như nhà cách mạng Lý
Đông A õ từng nói:» Tối hậu địch nhân của
Việt Nam là kẻ thù phương Bắc», tức Trung Cộng. Trái
lại, CSVN vẫn tiếp tục đường lối độc
tài toàn trị, đua nhau vơ vét, bóc lột và đàn áp người dân
để tha hồ tước đoạt, biến tài sản của
quần chúng thành của mình, và tập đoàn tư bản
đỏ.
Nhà cầm quyền CSVN tuy đã biết rõ; từ
việc mức độ lạm phát tăng vọt hiện nay là
do nạn bạc gia hoành hoành; cho đến việc «lấn» và
«gậm» dần lãnh thổ nước ta khiến ngư dân
vô tội Việt Nam phải bị giết một cách thê
thảm; trước sau đều do bàn tay người Tàu gây ra.
Thế mà họ không có một thái độ
dứt khoát, không tìm ra được một biện pháp,
một hành động hay một hậu thuẫn quốc
tế nào khả dĩ hóa giải được âm mưu thâm độc
của Bắc Kinh. Trái lại họ chỉ biết
dối trá, lừa gạt, thậm chí không dám trực
tiếp ra mặt phản kháng nhà cầm quyền TC,
hoặc có thì chỉ làm chiếu lệ; tệ
nhất, chúng lợi dụng lòng yêu nước của
tầng lớp trẻ, xúi sinh viên-học sinh xuốâng
đường biểu tình chống TC. Họ đâu có ngờ,
sau bao nhiêu năm lớp này bị đảng cộng sản
cấm không được yêu nước; giờ đây gặp cơ
hội, tầng lớp nầy đã thật sự
đứng dậy, cương quyếr tiến lên tìm đường
cứu nước, ra mặt chống TC, thì lại
bọn thống trị lại hoảng sợ ra tay đàn áp
cấm không cho biểu tình chống TC. Ngoài ra, ở
hải ngoại, chúng còn tung tiền
thuê một đám tay sai và bọn nằm vùng mang đồng
phục cờ đỏ sao vàng kéo nhau tới các cơ sở
ngoại giao Trung Quốc để biểu tình phản
kháng thay cho chúng. Vì thế, các nhà đấu tranh chân chính
trong nước khi thấy hiện tượng được nầy
liền chế diễu, nhại giọng bắt chước
bọn Hà Nội kêu van năn nỉ với Bắc Kinh nói
rằng:» Xin các Ngài (TC) giảm bớt đòi hỏi và
nới tay cho, chúng con cũng muốn chiều chuộng và
làm vừa lòng các Ngài lắm. Nhưng bọn
phản động hải ngoại chính nó quậy phá, không
tiến hành đúng 100% như ý các ngài muốn. Mong các
ngài từ từ cho.. .»
Cũng xin lưu ý, khi CSVN cùng lũ tay
sai chủ trương mang cờ đỏ sao vàng đi biểu tình
ở hải ngoại, tức chúng đã có chủ trương
một âm mưu vô cùng thâm độc:
- Thứ nhất : Gây ra một tiền
lệ, nếu đã một lần biểu tình
đã có cờ đỏ sao vàng xuất hiện, mà không ai phản
đối và dẹp bỏ nó được, thì lần sau chúng
sẽ tiếp tục tái diễn dễ dàng.
- Thứ
hai: Trong các cuộc biểu tình do người Việt
Quốc Gia tổ chức trong tương lai để chống
lại bọn cầm quyền CSVN. Bọn nằm vùng và
bọn tay sai sẽ trang bị tối đa
loại cờ máu đó, để chống lại Là Cờ Vàng Ba
Sọc Đỏ; nếu sự kiện này xảy ra, ắt
sẽ có cuộc xung đột.
Trước mắt, cảnh sát và nhân viên cộng
lực địa phương vì lý do «An Ninh Trật Tự»
họ buộc phải dẹp biểu tình. Đây là điều mà bọn cầm quyền Hà Nội
muốn, chúng sẽ thở phào, vì từ đây đi Mỹ
hay ngoai quốc sẽ không gặp khó khăn và chống đối
của những người Tị Nạn Cộng Sản
Việt
Như đã trình bày ở trên, trước các vấn nạn
chồng chất, đáng lẽ nhà cầm quyền CSVN phải
nới tay, buông tha để người dân được hưởng
quyền làm người; quyền Tụ Do&Dân Chủ như
Hiến Chương của LHQ đã định, mà bọn chúng
đã ký chấp nhận. Đàng này, đảng cộng
sản vẫn tiếp tục áp dụng mưu mô, lừa
dối, đánh lận con đen, «la hoảng» là bị nạn
ngoại xâm để tìm cách xả «súp páp», tức làm
hạ cơn uất hận của người dân trong nước,
mặt khác tiếp tục chơi trò lá mặt lá trái:
1-) Bên trong, thì thẳng tay
trấn áp, thanh trừng nội bộ đối với ai có
lòng yêu nước, công khai ra mặt chống lại bá
quyền nước lớn của Bắc Kinh. Vụ thanh trừng
nội bộ trước Tết Dương Lịch vừa qua, trong
đó có 10 tướng lãnh thuộc ngành An Ninh bị cưỡng
bách hồi hưu vì chống đối TC; vàø vào thượng
tuần tháng 1-2008, lại có thêm 43 tướng lãnh của
Quân Đội Nhân Dân bị cách chức, thanh trừng cũng vì
thái độ của các người nầy chống lại
sự hèn nhát của bọn lãnh đạo Hà Nội, và đầu
óc xâm lược của kẻ thù Phương Bắc.
2 -) Bên ngoài, lại dùng chính sách ngoại giao bịp
bợm đểu cáng, trước là để «đánh bóng» cá nhân, đề
cao người lãnh đạo, sau là để dối gạt
người khác. Một vài tỷ dụ điển hình:
a-) Hạ tuần tháng 1-2007, Thủ tướng VC Nguyễn Tấn Dũng
đến Tòa thánh Vatican xin triều kiến Đức Giáo
Hoàng Benedictine thứ XVI; người ta có cảm nghĩ,
chắc từ nay việc bang giao giữa Vatican-VN ắt
sẽ nồng ấm hơn. Không ngờ, vừa rời
b-) Vào ngày đầu tháng tháng Giêng, năm 2008, tên Thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng, y cùng Tổng Giám Mục
Ngô Quang Kiệt đến thăm Tòa Khâm Sứ cũ từng
bị nhà cầm quyền Hà Nội tịch thu từ năm
1959, khi Đức Khâm Mạng Tom Dooley vì bệnh nặng
phải rời nhiệm sở. Giáo dân địa
phận Hà Nội vui mừng hy vọng là trước sau, nhà
cầm quyền Hà Nội cũng sẽ trả lui Tòa
Khâm sứ cho Giáo phận. Không ngờ, chỉ một vài
ngày sau, chính hắn đã ra lệnh cho cảnh sát đơn
vị CS 113 đến chiếm dòng Chúa Cứu Thế
ở Thái Hà Ấp để làm cơ sở «may mặc» phục
vụ cho chế độ. Thử hỏi với một chính
sách ngoại giao lưu manh như thế, thì làm sao kiếm
được hậu thuẩn thuẫn quốc tế hòng
đối đầu với Bắc phương.?
III - Thái độ của người
Việt Quốc Gia hải ngoại.
Cộng đồng người
Việt Tị Nạn cộng sản đều biết, CSVN
là thủ phạm chính trong vụ bán nước, buôn dân
hiện nay. Cắt đất, nhường biển là một tội
ác tày trời mà bọn chúng đã mưu phạm từ lâu.
Lý do đó, chúng ta phải xác định và vạch mặt,
nói cho mọi người biết:
Thứ
nhất: Sở dĩ CSVN lợi dụng
vụ Tam Sa để la toáng lên rằng đất nước bị
ngoại xâm, là chúng muốn khỏa
lấp tội ác dâng đất nhường biển cho TC, ngoài ra,
còn lợi dụng cơ hội này để đánh lạc
hướng, cũng như làm giảm bớt áp lực trầm
trọng đang đè nặng trên hệ thống quyền lực
của cộng sản; trầm trọng đến độ
muốn nổ tung.
Thủ phạm chính là CS Việt
Tiên quyết người Việt Tị Nạn hãy
biểu tình chống lại tội bán nước của
đảng CSVN; có như vậy chúng ta mới có thể vô
hiệu hóa được mưu đồ gian lận của Hà Nội
trong ý đồ của chúng, muốn chứng tỏ cho
thế giới biết: Người Việt Quốc Gia
Hải Ngoại đã đồng ý tiếp yểm
trợ CSVN chống ngoại xâm; đồng thời nhập
nhằng xem hải ngoại là công cụ của CSVN lợi
dụng trong hỏa mù chính trị.
Thứ hai: Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, lá
cờ của Người Việt Tự Do, là một biểu tượng vô
cùng cao quý, đồng thời là một tụ điểm
rất quý giá trong việc kết hợp người
Việt Quốc gia ngồi lại với nhau. Chúng ta
không chấp nhận sự lẫn lộn, hay muốn xóa
làn ranh Quốc-Cộng.
Thứ ba: Công cuộc đấu tranh
chống cộng sản bạo tàn, trước mắt còn lắm
chông gai và nhiều vất vả. Kính mong quý đồng
hương, và chiến hữu cố bền tâm, vững chí và
tỉnh táo; đừng nặng
lòng vì tình yêu quê hương đất nước mà
sập bẩy cộng sản. Ước mong thay
Phùng Ngọc Sa