..
TRÒ KHỦNG BỐ
ĐEN:" TRƯƠNG MINH HÒA" BỊ CHỤP MŨ LÀ
VIỆT CỘNG NẰM VÙNG.
TRƯƠNG MINH HÒA.
Nói về mình là điều
không nên, và cũng đại kỵ đối với người
viết bài nầy; tuy nhiên đây là trường hợp khá đặc
biệt, xin được vài lời tâm sự, nhằm đưa lên
một vấn đề có thể đã và có thể đang
xảy ra trong các cộng đồng tỵ nạn hải
ngoại, trong tinh thần đề cao cảnh giác trước
những trò" khủng bố đen" của
Việt Cộng nằm vùng hải ngoại, kẻ xấu,
thành phần đón gió... có tác dụng gây phân hóa, nghi kỵ,
nếu không suy xét kỷ, khi thấy rõ ràng các chứng
từ do Việt Cộng cấp, có mộc đỏ, chữ
ký của giới chức....gây ra những hiểu
lầm đáng tiếc và không cần thiết
Cái tên Trương Minh Hòa không
còn xa lạ gì với 6 khóa của Hội Cựu
Ái Hữu Sinh Viên Sĩ Quan Đại Học Chiến Tranh Chánh
Trị Đà Lạt qua những bài viết trong đặc San
Ức Trai. Là một quân nhân trong quân lực Việt Nam
Cộng Hòa, từng phục vụ ở đơn vị tác
chiến Địa Phương Quân ở Cà Mau và sau ngày 30 tháng 4 năm
1975, bị tù đày 6 năm, trải qua 10 trại tù và sau cùng
được thả ở trại Xuyên Mộc ( khu
C). Năm 1982 vượt biển tìm tự do, định cư
ở tiểu bang Tây Úc từ năm 1983 đến nay, vẫn
giữ câu thề:
" Sống nguyện lòng
trung cùng tổ quốc.
Chết tròn đạo nghĩa
với non sông".
Hơn 25 năm, không bao giờ trở
về Việt Nam, chỉ trở về quê hương với
điều kiện" chế độ bạo tàn Việt
Cộng bị tiêu diệt" hoàn toàn. Trong thời gian khá
dài nơi xứ lạ quê người, cố làm việc bằng
chân tay để hội nhập vào xã
hội, điều chỉnh cuộc sống gia đình. Nhưng
cũng không quên làm nhiệm vụ của một người
dân mất quê hương, tham gia 2 nhiệm kỳ hội cựu
quân nhân Tây Úc, giữ chức vụ Trưởng Ban Báo Chí.
Đến năm 1996, vì tình hình đặc biệt, do
đoàn văn công Việt Cộng sang trình diễn, được
tờ báo duy nhất ở Tây Úc là tờ nguyệt san
Phổ Thông, do ông Nguyễn Hoài Nam, tức là Bùi Tấn
Chức, khóa 27 Võ Bị, ủng hộ mạnh, và trong
phiên hợp cộng đồng thách thức với câu:"
giúp cho văn nghệ sĩ nghèo trong nước". Trước
sự kiện nầy, bà Thể Vân, nữ chủ tịch
đầu tiên của Cộng Đồng Người Việt Tự
Do Tây Úc yêu cầu, thế là tôi ra gánh vác, tình nguyện
là Trưởng Ban Báo Chí, thực hiện ngay tờ Nguyệt
San Ngôn Luận, tờ báo cũng đầu tiên của cộng
đồng, mãi đến nay vẫn chưa ai làm. Tôi có chương
trình lâu dài, làm tờ báo cộng đồng, từ từ
lấy quảng cáo, xin quỷ Lotto để có tiền xây
dựng cơ sở và phát triển cộng đồng, nhưng công
việc của tôi bị một số người phá
hỏng; chắc là họ cũng quan ngại khi tại
địa phương có một cơ quan truyền thông của cộng
đồng, chống Cộng mạnh. ( xin
đọc tiếp bên dưới để biết rỏ hơn)
Nhờ thế nên cộng
đồng có tiếng nói, dẹp tan đoàn văn công Dạ Lý
Hương, sau đó tờ Phổ Thông dẹp, chủ của nó
chạy mất... tuy nhiên năm 1998 thì hết nhiệm
kỳ, bà Thể Vân được yêu cầu tái ứng cử
nhiệm kỳ 1998-2000, bà đồng ý, nhưng sau đó, vào
một chiều tối, ông Lê Tấn Kiết, tức là ông Mười
Một, pháp danh Đại Hỷ, chủ chùa Chánh Giác, là
người có số Phật Tử đi theo làm hậu thuẫn
và có nhiều tiền do Phật Tử cúng dường, có
thế lực lớn, nên gây ảnh hưởng cộng
đồng, ông ta là Trưỏng Ban Vận Động Bầu Cử
( trường kỳ), mời bà Thể Vân đến chùa và nói
một câu khuyến cáo như sau:" Cô làm chủ tịch,
đừng cho thằng Hòa làm trưởng ban báo chí.." (
nay chị Thể Vân đã qua đời vào ngày 13 tháng 11 năm
2005, tôi vẫn còn nhớ lời chị nói với
tôi). Thế là bà Thể Vân bất mãn, nên từ
chối không làm chủ tịch cộng đồng, ông Lê
Tấn Kiết bèn đưa một luật sư trẻ tên là
Nguyễn Quốc Duy lên, là người của ông lên làm chủ
tịch, vị luật sư nầy từng tâng bốc
một câu, có phổ biến trên đài phát thanh SBS toàn nước
Úc:" Bác Lê Tấn Kiết là vị Niên Trưởng Tối
Cao của Cộng Đồng". Mặt khác, trong thời
gian làm việc thiện nguyện, Liên Minh Việt Nam Tự
Do, Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, Hội Chuyên Gia, là những
tổ chức có chân trong cộng đồng, liên kết
với ông chủ chùa ít học là Lê Tấn Kiết; mà ai
cũng biết ông Vũ Ngọc Thọ là đại diện
cho tổ chức Mặt Trận. Trong thời gian làm báo
gần 2 năm, tôi thẳng thừng không đăng một số bài
của Mặt Trận đưa vào, vì lý do là:"
tổ chức cộng đồng không phải là công cụ
của bất cứ tổ chức, đảng phái nào".
Thế nên ông Lê Tấn Kiết và cả Mặt Trận
Hoàng Cơ Minh không muốn tôi ở lại làm báo, cũng có
lý do, nên sau nhiệm kỳ từ 1998, tôi mang tờ báo
ra ngoài, đổi tên thành nguyệt san Chính Luận, đến 2003
thì đình bản vì lý do tài chánh. Tờ báo
của tôi đánh mạnh, như những bài viết trên các
diễn đàn tinparis, trong đó có bài" Ba Mặt Trận",
vạch mặt Mặt Trận kháng chiến cuội Hoàng Cơ
Minh từ 1998.
Được biết năm 2000, đoàn văn
công Việt Cộng" múa rối nước Thăng Long" sang
trình diễn 2 tuần, tôi cùng một số người
biểu tình, có xung đột với cảnh sát, ra
tòa 7 lần và được trắng án, vì tôi vận
động được truyền thông Úc, đăng vụ nầy trên
tờ báo The West Australian, gây chấn động du luận trong
số báo ngày 3 tháng 6 năm 2000. Trong suốt nhiều lần ra
tòa, ngoài vợ tôi và bà Cherry Johnson, một nữ quân
nhân Úc từng sang Việt Nam chiến đấu ra tòa
ủng hộ tinh thần; không thấy bất cứ
vị đại diện cộng đồng nào, ngay cả
những" chiến hữu thân thương của tôi" trong
hội Cựu Quân Nhân Tây Úc cũng" bận công tác, công
vụ..." mà không tới. Nhưng họ đi tham dự
diễn hành với quân phục oai phong trong ngày Anzac hàng năm,
giữa tiếng vổ tay dang dội của người Úc,
sau đó kéo tới nhà hàng và hàng năm thì" tìm chút
mặt trời trong ly nước lạnh" vào ngày quân lực
19 tháng 6.
Đoàn Múa Rối nước Thăng Long
do sự móc nối của Việt Cộng, với ông Henry
Boston, núp dưới tàng lộng của đại nhạc
hội" International Art Festival", sau đó họ bị
lổ khoản 2, 6 triệu và từ đó không còn tung ra
hoạt động bên ngoài nữa. Và cũng năm 2000, sau khi ra
tòa xong, tôi cùng với một số đồng hương,
tổ chức cuộc biểu tình" bỏ túi"
tại sòng bạc Casino, khiến cho đoàn văn công hổn
hợp" Tình ca Olympic 2000" do ông Nguyễn
Tiến Phú tổ chức, với các ca sĩ trong nước,
cùng với 2 ca sĩ Elvis Phương và Hoài Linh. Nhờ
cuộc biểu tình nầy mà nhiều người
trả vé, thế nên từ năm 2000 đến nay, ở tiểu
bang Tây Úc không có đoàn văn công nào đến.
Thời gian sau đó, vào tháng 7 năm
2002, đột nhiên trong cộng đồng nhỏ bé của
người việt ở miền Tây nước Úc xôn xao khi các
hội đoàn đồng loạt nhận được một
tờ" GIẤY KHEN THƯỞNG" của Nước
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam,
do Bộ Trưởng ngoại Giao cấp, với cái mộc
đỏ và chữ ký của bí thư thứ hai, Nguyễn
Quốc Huy, thay mặt đại sứ quán Việt Nam ở
Úc. Giấy nầy được gởi nhiều nơi:-văn phòng
Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tây Úc-Hội
Cựu Quân Nhân-Hội cao Niên-Chùa Chánh Giác.....và cá nhân tôi
cũng nhận một bản. (Xin xem tờ giấy khen có
kèm theo trong bài nầy)
Mỗi hội đoàn đều đem
tờ giấy nầy ra đọc trước nhiều người
và có nhiều nguồn dư luận: một số thì tin
Trương Minh Hòa là Việt Cộng nằm vùng, chánh
cống nên mới có giấy khen của Việt
Cộng-Nhiều người cho là giấy giả do tổ
chức, cá nhân nào đó muốn triệt hạ cá nhân, sau khi
nhìn thấy những việc làm của đương sự
tại địa phương và nhất là chưa bao giờ xin sỏ
về Việt Nam...nhờ vụ nầy mà tôi biết
được một số người chụp mũ tôi là Việt
Cộng nằm vùng, nguồn tin có người kể lại là
chị L....( là góa phụ của một cựu quân nhân, quen
biết với tôi rất lâu) cho tôi biết có vài người
trong hội cựu quân nhân, có cả ông chủ tịch mà
tôi từng đăng báo vạch mặt câu nói:" hội quân nhân
không làm chính trị" để binh vực cho ông Bùi Tấn
Chức ( báo Phổ Thông).
Tôi dịch Tờ Giấy Khen đó
bằng Anh ngữ của bộ ngoại giao Việt
Cộng, gởi cho ông Alexander Downer, bộ Trưởng
Ngoại Giao Úc, yêu cầu xét lại việc làm"
khủng bố tinh thần, gây hoang mang cho công dân Úc" do
đại sứ quán Việt Cộng. Sau đó tôi nhận được
thư trả lời của ông Jurek Juszczyk, giám đốc vùng Thái,
Việt, Lào. Theo chỉ dẫn, tôi gởi thư
đến sứ quán Việt Cộng để phản đối và
yêu cầu họ xác nhận cái tờ giấy khen nầy và
sau khi họ xác nhận, tôi sẽ có những hành động
kế tiếp. Tuy nhiên, họ im lặng, nên
tôi không thễ làm gì khác hơn. Sự
kiện chụp mũ nầy gây xôn xao một thời gian,
và để lại dấu ấn không tốt cho người
bị chụp mũ trong cộng đồng. Vụ
nầy lại" vượt tiểu bang" bay sang tận
Adelaide, cách hàng ngàn cây số, tờ ADELAIDE TUẦN BÁO do nhà
giáo VŨ NGỌC KHA, dùng nguyên trang A 4 đăng một bài
chụp mũ, số 122, người viết là Lê Thị Hai (
một bút hiệu giả), chụp mũ tôi là; cán bộ
Việt Cộng vượt Trường Sơn, nằm vùng, phá rối....liên
tiếp đánh thêm mấy bài nữa và được một tay
mệnh danh là" Thi Sĩ NGUYỄN-NHI" gốc là trung
sĩ tiếp liệu, làm thơ chụp mũ tiếp.
Được biết ông vũ Ngọc Kha là người đi tỵ
nạn rất sớm, định cư ở Nam Úc, trước 1975
xưng là" giáo sư Sử-Địa" của một trường
Trung Học, là nhà thần thông có khả năng dời"
Hòn Phụ Tử ra miền Trung" qua kiến
thức sử địa" đỉnh cao trí tệ". Năm
2005, tôi sang Nam Úc dự kỳ đại hội cộng
đồng liên bang, nhờ vậy mà đồng bào ở Nam Úc
biết tôi là ai, thế nên cái tờ báo chụp mũ
mất uy tín. Sau đó ông chủ bút Vũ Ngọc Kha sang tờ
báo cho người khác.
Sự kiện nầy vẫn
chưa giải tỏa ở Tây Úc, do chính một số
người mang đầu óc thù hằn hay gián điệp nằm vùng
muốn triệt hạ uy tín cá nhân, nhất là trong hơn 1 năm
nay, tôi có những bài viết đăng trên các tơ báo Điện
Tử, đa số là Tinparis, Take 2 tango, Vietnamexodus.....nên
bỗng nhiên nguồn tin" Trương Minh Hòa là cán bộ
Việt Cộng nằm vùng" khơi động, họ đồn
ầm lên, tôi nghe được nhưng không hề nao núng" vàng
thiệt không sợ lửa". Nhìn lại những
người tung tin, hỏi họ có làm
gì như tôi làm? Họ có về Việt
Tại Tây Úc và các tiểu bang
khác, có lẽ nhiều người cũng nghe tin nầy, nhưng
chưa được dịp nhìn thấy cái" Giấy Khen
Thưởng" của Việt Cộng dành cho Trương Minh
Hòa. Do đó, tôi xin mạn phép viết vài lời tâm
sự, có kèm theo" bằng
chứng" là Việt Cộng nằm vùng.... để
rộng đường dư luận. Thành thật cám ơn sự theo dõi, đọc bài viết có vẻ"
bất thường" nầy trên diễn đàn. Nhân đây xin
nhắn với những kẻ nào dùng cái TRÒ CON NÍT NẦY,
những kẻ đó có thể là:-Bọn gián điệp nằm
vùng bị thất bại ở Tây Úc (Úc Châu)-Những
kẻ ăn cơm quốc gia, la cà với Việt Cộng làm ăn,
du hý-Những kẻ, tổ chức đã bị tôi
vạch mặt... đây là trò tồi, nhưng cũng nhân đây,
xin cảnh báo với những người Việt quốc gia,
coi chừng bọn Việt Cộng tung trò bôi bẩn
nầy./.