THẾ GIỚI TÂY PHƯƠNG
CỰC LẠC & THIÊN ĐÀNG CỘNG SẢN.
TRƯƠNG
MINH H̉A.
Các gánh xiệc
thường có những màng nhào lộn trên không trung
thật hồi hợp, khiến người xem rất
ngại rủi té xuống, chắc là từ chết
đến bị thương. Nhưng nếu cái
nghề nguy hiểm như thế, th́ ít ai dám biểu
diễn, và gánh xiệc cũng dần dần dẹp luôn v́
có nhiều người chết v́ tai nạn
nghề nghiệp. Thật ra th́ các diễn viên với
những màng tŕnh diễn dễ chết người ấy
lại khó chết, v́ bên dưới có cái lưới an
toàn, là cái mà một số đài phát thanh tiếng Việt,
nhưng chuộng và mê dùng chữ của Việt Cộng
để" giao lưu văn hóa" gọi là"
chế độ bảo hộ lao động".
Trong xă hội các nước Tây
Phương, ngoài vấn đề con người
được hưởng đầy đủ quyền
tự do căn bản để làm người, th́
đời sống được bảo đảm ngay
từ trong bụng mẹ; đó là vấn đề mà các
đảng phái chính tri, tổ chức, cá nhân, tôn giáo
đang tranh cải quyết liệt từ nhiều năm
qua, nhưng chưa ngă ngũ giữa một bên ủng
hộ phá thai và phía bên kia là chống phá thai.
Tuy nhiên đời sống con
người ở các xứ" Tây Phương"
được bảo đảm và tôn trọng, ngoài
vấn để đời sống, c̣n được
bảo vệ từ khi mới chào đời đến
giả từ gác trọ và sau khi chết, mồ mả
cũng được bảo đảm là không ai phá phách,
đào xới, trả thù...nếu bị ai đó phá phách,
bắt được phải bị trừng trị theo
luật pháp. Do đó, bất cứ ai được ở
tại các nước nầy, coi như là Tam Tạng
thỉnh kinh đến được" thế giới
Tây Phương Cực Lại", là thiên đàng hạ giới,
dù không có quốc gia Tây Phương nào tự hào như
người Cộng Sản hành hạ, bốc lột con
người, dùng cái bánh vẽ" thiên đàng Cộng
Sản" để làm cái đích sau cùng, nhưng đây
là thứ thiên đàng mù và" đường đi không bao
giờ tới".
Sinh ra ở các nước
tự do" thế giới Tây Phương cực
lạc" không phải chỉ có con người, mà
tất cả cái ǵ có sự sống cũng được
bảo vệ, từ thú vật với các hội bảo
vệ" thú quyền" nên các trại chăn nuôi nào nuôi
gà, heo, trừu, ḅ....mà đối xử tàn tệ, vi
phạm thú quyền là họ đến biểu t́nh, đ̣i
người làm nghề chăn nuôi phải có lối ăn
ở" thải mái và hợp vệ sinh" cho các loài thú,
trước khi đưa đi làm thịt. Những con
vật thuộc loại" quí tộc" trong các loài thú
như: chó, mèo, ngựa.....là phải được chủ
nhân chăm sóc, đối xử tử tế, ai hàng
hạ, bỏ đói, nếu bị các cơ quan bảo
vệ súc vật khám phá là bị phạt nặng, có khi
ngồi tù, mặt mày được" đăng
kư"lên truyền h́nh, báo chí và bị xă hội lên án là"
dă man". Nhờ các tổ chức, luật pháp, con
người biết tôn trọng thú quyền, nên những
tay chơi đá gà đành phải dẹp bỏ cái sở
thích ấy, nên gă Cẩu Cao Cầy về Việt Nam làm c̣
mồi cho Việt Cộng và c̣n có thể tha hồ mà đi
đá gà khắp nơi, không sợ bị bất cứ ai
làm phiền, ngoài ra gă c̣n thưởng thức thoải mái món
thịt cầy nữa. Cây cối cũng được
bảo vệ, nên việc đốn cây, phá rừng
thường bị các cơ quan bảo vệ môi sinh
phản đối, nhiều người" yêu
người như thể yêu cây"
đă từng dám lăn ḿnh trước các xe ủi
đất để ngăn chận kẻ" vi phạm
mộc quyền". Ngày nay lại có thêm nhiều nhà"
đấu tranh thời đại" đ̣i bảo
vệ cả bầu khí quyển, môi trường khi
thấy lượng Dioxide làm cho trái đất càng bị
hâm nóng, do đó, con người càng được quí
trọng là điều đương nhiên; từ khi
mới cấn bầu, cũng có thể được các
hội cấm phá thai bảo vệ nếu không muốn phá
thai, khi chào đời là được hưởng ngay
tiền trợ cấp, trả dài dài đến năm 16
tuổi như ở Úc, đi học được lănh tiền,
khi già thỉ lănh tiền hưu và lúc chết
được trả thêm ít nhất là 24 tuần nữa để
lo hậu sự, sau khi chết, mồ mả
được bảo vệ nếu chôn cất.
Người
dân ở các nước Tây Phương CỰC LẠC
được bảo đảm đời sống
từ nhỏ đến khi chết và sau giả từ
thiên đàng hạ giới để tiêu diêu nơi miền
Cực Lạc hay trở về nước Chúa, tùy theo tôn
giáo; đó là chuyện bảo hiểm, một tổ
chức cung cấp dịch vụ cho xă hội thường
do tư nhân làm chủ, luôn phải có và hoạt động
song hành với hệ thống chính phủ. Đă là
người ở xứ Tây Phương, hoặc là các
nươc dân chủ, th́ vấn đề bảo hiểm
là sự ràng buộc, không ít th́ nhiều đối với
tất cả mọi người, không phân biệt sắc
tộc, già trẻ, giới tính, tôn giáo....ngay cả
những người không thích bảo hiểm v́ sợ
tốn tiền, cũng phải đóng cái" licence xe"
cũng là cơ quan bảo hiểm của chính phủ
nhằm bảo hiểm tai nạn giao thông. Người dân
ở các nước Tây phương cực lạc bảo
hiểm từ cái nhà, xe, tàu, đồ đạt, trộm
cướp, thiên tai, mạng sống, tai nạn, việc
làm ( có hăng bảo hiểm trả
tiền khi thất nghiệp), sức khỏe, ambulance, đám tang, mồ mả....nên
người ta phải trả nhiều thứ bảo
hiểm để được an tâm, nhưng cũng
phải tốn nhiều tiền, ở đời nầy
không ai làm miễn phí, là luật công bằng. Đời
sống ở đây, ăn uống không quan trọng
bằng tiền ở, dịch vụ, bảo hiểm,
nhưng thà vậy c̣n bảo đảm, v́ ḿnh có làm
đồng tiền ra vô mới co chi trả, như vậy
mới công bằng. Khi c̣n mạnh khỏe, trẻ trung,
đi làm đóng thuế, nhưng khi già yếu th́
được chính phủ giúp cho sống những ngày c̣n
lại, đó là qui chế cấp dưỡng ăn sinh xă
hội, khiến cho người dân sống ở các
nước Tây Phương Cực Lạc cảm thấy
yên tâm, khi mà đời sống của ḿnh có" cái
lưới an toàn" đỡ; từ đó họ
mới cảm thấy thoải mái làm việc, đóng góp công
sức vào xă hội. Trái đất nầy không thể tránh
khỏi thiên tai, nhưng các nước Tây Phương
Cực lạc, không ngán, ngoài chuyện được chính
phủ lo cứu cấp, cứu tế (
cứu chậm c̣n bị chửi và nhiều khi bị
mất phiếu trong kỳ bầu cử kế tiếp); bảo
hiểm cũng đóng góp tích cực cho nạn nhân
với" từ cơn bảo, động đất,
hỏa hoạn...hôm qua, ta xây dựng và mua đồ
mới hơn". Do đó, thiên tai không
làm cho các nước nghèo, trái lại c̣n kích thích cho nền
kinh tế phát triển nếu gặp lúc kinh tế suy thoái.
Thiên
đàng Cộng Sản tại thế gian" tưởng tượng"
bởi Karl Marx, từ khi Lenin biến mộng mơ thành
sự thật tại Nga vào tháng 10 năm 1917, rồi mô
thức thiên đàng Cộng Sản lan rộng sang các
nước Đông Âu, Trung Cộng, Việt Nam, Lao, Cambodia,
Bắc Hàn, Cu Ba.... đă đưa hơn 100 triệu người
được Tiêu diêu nơi miền cực lạc hay
trở về với Nước Chúa. Con người sinh ra
ở các thiên đàng Cộng Sản cũng được
đảng bảo hiểm là:" trước sau ǵ
cũng ngũm" nên khỏi phải No, v́ mọi thứ
đều có đảng và nhà nước NO, con
người chỉ mang xác thân ra làm việc để xây
dựng thiên đàng Cộng Sản cho cán bộ
hưởng. Do đó, từ thai nhi đến hài nhi, thanh
niên, người già.... được đảng và nhà
nước" làm chủ", nên họ tùy nghi sử
dụng và coi tất cả cái ǵ nằm trong tay đảng
Cộng Sản là tập đoàn nầy lấy câu" tùy
nghi sử dụng". Thai nhi khi c̣n nằm trong bụng mẹ
là được các" thiên thần Cộng Sản"
ngấm nghé, nhất là thời kỳ đại
tướng Vơ Nguyên Giáp c̣n làm chức" thủ
trưởng" sanh đẻ có kế hoạch, nên hài nhi
cũng được" đảm bảo" là từ
chết đến chết, chết theo chính sách nếu có
thai ngoài" chính sách" sanh đẻ theo định
hướng xă hội chủ nghĩa:
" Tác nước cấy cày, tăng năng xuất.
Đặt
ṿng cai đẻ, giảm miệng ăn"
Th́ hài nhi được dùng
để ngâm rượu với mật ong Hà Giang, do ong hút
mật từ cây Á Phiện, để giúp cho cán bộ
bồi dưỡng, tăng cường sinh lự
để tiếp tục" giải phóng phụ
nữ" và ăn cướp trường kỳ. Thai nhi
xấu được coi là mặt hàng" chiến
lược" chăn nuôi heo, chó và thứ bỏ cũng
bón cây, hoa màu...giúp cho cả nước phát triển kinh
tế, tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững
chắc đến thời kỳ" dă man"; ngoài ra món
nhao cũng là mặt hàng" chất lượng"
từng giúp đảng và nhân dân miền Bắc
trước năm 1975" khắc phục" thiếu
chất đạm, thay thế thịt cá trong các buổi
ăn gia đ́nh, để dành tất cả công của
vào" đánh Mẽo để sau nầy liếm gót
Mỹ". Con người lớn lên được
đảng giúp cho nhiều sức khỏe, làm việc bằng
hai, bàng ba... bằng mười càng tốt, làm lao
động là vinh quang, khi lớn tuổi là đảng
không xài nước, bèn cho" phục viên" về gia
đ́nh lo, khi chết được đốt xác, hay chôn
tạm ở đồng ruộng để trở
thành" phân bón hữu cơ". Tại Trung Cộng là
thiên đàng Cộng Sản Á Châu, v́ thiên đàng nầy không
có" chế độ" cho nữ, theo thánh hiền
Khổng Mạnh, nên nhiều bé gái đă
được" giải phóng" vào thùng rác, ngoài
đường, ngay trong nhà thương và có" t́nh
huống" biến thai nhi thành" thức ăn bổ
dưỡng" theo những toa thuốc Bắc gia
truyền, nghe đâu có từ hàng ngàn năm lịch sử
của nền văn minh" trung tâm vũ trụ" qua
cái tên nước Trung Hoa.
Con người sinh ra ở
thiên đàng Cộng Sản không cần bảo hiểm, v́
sống ở đây, đảng và nhà nước là cơ
quan" bảo hiểm quốc doanh"; đó là cái ưu
việt của thiên đàng tại thế gian. Lúc mới
sinh ra, sống, chết và sau khi chết, mồ mă cũng
được" đảm bảo" là thuộc
về" tài sản xă hội chủ nghĩa", nên
đảng và nhà nước có quyền đào mồ
cuốc mả bất cứ ai, nhất là những đối
tượng, với lư do là" v́ mục đích phục
vụ công cộng và đất nước", Khi thiên tai,
đảng và nhà nước ít khi réo các quan thầy mà
thường cầu cứu với" bọn tư
bản phản động" để cứu dùm,
nhưng vẫn tuyên truyền với dân:" chế độ
tư bản phản động phải sụp
đổ, chủ nghĩa xă hội nhất định
phải thắng".
Thiên đàng Cộng Sản coi
con người là công cụ; nhưng th́ thú vật lại
được bảo vệ tối đa, lư do thật
là" giản đơn" là con người
thường biết nói, biết đứng lên đ̣i dân
chủ, tự do, nhân quyền...trái lại thú vật
như heo, gà, chó, mèo, trâu, ḅ....không bao giờ đứng lên
đấu tranh đ̣i hỏi bất cứ thứ ǵ mà con
người cần, trái lại đảng và nhà
nước c̣n ăn thịt, bán ra thị trường;
đó là lư do giải thích tại sao đảng và nhà
nước có sự" phân biệt đối xử"
giữa tù và thú vật, là không tôn trọng nhân quyền và
lại rất tôn trọng thú quyền; cho nên trong trại
tù, heo được hưởng" chế
độ" cơm trắng, c̣n tù được hưởng
chế độ bo bo, khoai ḿ, bắp...
Bản chất
ưu việt của thiên đàng Cộng Sản như
thế, nên nơi nầy rất thích hợp với thú
vật; c̣n con người th́ không được sống
như người. Cho nên, hàng triệu
con người đă bỏ thiên đàng Cộng Sản
để t́m đến Tây Phương Cực Lạc, ngày
nay, bất cứ ai là người cũng muốn bỏ
thiên đàng nầy. Nhiều người Việt
tỵ nạn, sau khi bỏ thiên đàng Cộng Sản, sau
thời gian được sống nơi thế giới
Tây Phương Cực Lạc, bỗng nhớ đến
thiên đàng, bèn quay về du lịch, du dâm, du hư....có
người c̣n lưu luyến cơi thiên đàng, nên sau
chuyến trở về, sống ở Tây Phương
Cực lạc mà miệng vẫn ca tung thiên đàng Cộng
Sản. Thế nhưng khi có ai đó bảo:" sao không
về ở luôn cho sướng" th́ những" ông bà,
cô, cậu...tiên lỡ thời" bèn câm miệng và
tịnh khẩu như thiền sư Thích Nhất Vẹm
sau 1975 vậy.
Dù đảng và nhà nước
Cộng Sản luôn lên án các nước thuộc"
Thế Giới Tây Phương Cực Lạc" là
địa ngục, phản động, lạc hậu, lổi
thời...nhưng khi vơ vét được nhiều
tiền là" những đỉnh cao trí tệ ṇi
đười" luôn có" chế độ" mang
tiền ăn cướp sang nhờ những nơi
nầy cất dùm, v́ cái thiên đàng Cộng Sản không
có" chế độ bảo đảm an toàn".
Đảng c̣n gởi tới các nước Tây Phương
cực lạc nhiều" mầm non đỏ"
để học hỏi những cái" lạc hậu,
phản động, lổi thời" về khoa học
kỷ thuật để mang về cứu nguy cho cha ông
chúng; nước nào càng phản động th́ bằng
cấp có giá trị cao và nhất là các du sinh c̣n"
điều nghiên" luật pháp để mang về
nước biến thành luật buôn bán nô lệ, phụ
nữ thời đại; dùng luật nhà đất theo
công thức" lấy luật pháp tư bản theo
định hướng xă hội chủ nghĩa"
để cướp nhà, tài sản dân...tức là Việt
Cộng ngày nay" đánh tư sản, cải cách
ruộng đất hiện đại" bằng
luật pháp, dựa vào luật các nước dân chủ,
trộn thêm luật rừng, nên cái" chế độ
ăn cướp công khai" ngày nay rất tinh vi, là
nhờ các du sinh mang về để" bổ sung" và
cải tiến, càng ngày càng cướp của, vơ vét nhiều,
có hệ thống, bải bản hơn, tức là ăn
cướp được dựa theo luật pháp. Dù các du sinh sang tận" thế giới Tây
Phương cực lạc" nhưng bản chất gian
manh như cha ông, nên chúng không bao giờ biến thiên đàng
Cộng Sản thành thế giới cực lạc như
các nước Tây Phương, đó là điều lưu ư
những ai c̣n ngây thơ, bọn nằm vùng, đón gió, các
tổ chức c̣ mồi cho là: nhờ du sinh mà sau nầy
đất nước có dân chủ.... để lừa
đảo lần nữa.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngay
cả những tu sĩ Phật Giáo, xem cơi đời là cơi
tạm, cũng không muốn tu cho mau" đắc quả"
bằng cách" trả quả" kiếp trước
ở thiên đàng Cộng Sản, nên một số tu sĩ
đă vượt biển để t́m" nơi bơ
thừa sửa cặn" và thanh tịnh mà tu hành cho
sướng tấm thân và c̣n được bảo
đảm tự do tôn giáo, hành đạo. Nhiều năm
qua, nhiều tăng sĩ Phật Giáo đă" bảo
lănh" nhiều tu sĩ, con số lên đến hơn 2
ngàn, tương đương với" một lữ
đoàn thầy chùa" được đào tạo
kỷ lưỡng từ các trường công an, am
tường chủ nghĩa Marx Lenin hơn cả triết
lư nhà Phật và sẵn sàng" tiếp thu" tất
cả các ngôi chùa nào do các sư tỵ nạn nhường,
dù biết chùa có được là do Phật Tử tỵ
nạn đóng góp. Đạo quân tăng ni Phật Giáo"
bảo lănh" nầy đă từ bỏ thiên đàng
Cộng Sản để t́m đến thế giới Tây
Phương cực lạc, không phải để
hoằng pháp, tu hành mà là" mượn đạo tạo
đảng" ở hải ngoại, do chính các sư
tỵ nạn" dỏm" bảo lănh và nhiều Phật
Tử thuần thành" ủng hộ" nên mới có
đạo quân"
thầy chùa" đông đăo như thế
nầy. Dù không hay chưa" phát hiện" ra
giấy" công vụ lịnh" do pḥng công an P 18 cấp
như Thích Thông Kinh, nhưng ai cũng biết" như
đêm giữa ban ngày" là: bất cứ sư, ni nào
được xuất ngoại, lấy cớ đi
hoằng pháp như Thích Thanh Từ, Thích Nhật Từ, hay được
xuất ngoại" du tu" theo đơn bảo lănh
của các" chùa cơ sở", đều là
người của đảng cả. Một hiện
tượng nổi bật là thời gian gần đây, có
một số sư c̣n" lưu luyến thiên đàng
Cộng Sản" dù đă sống lâu năm ở thế
giới Tây Phương cực lạc, họ t́m cách" ṃ
về chốn cũ" và trở thành "SƯ VỀ NGUỒN"
là" LUỒN TRÔN PÁC PÓ", có
vị c̣n mang về chùa một" tín nữ" trẻ,
đẹp, có" chất lượng cao" để
cùng nhau thực hành" thiền tiếp hiện"
của chưởng môn tu ôm Thích Nhất Vẹm, thuộc
Làng-Môn. Tuy nhiên sư nào về nguồn là coi
như" đắc quả" cũng như những
người từng tu ở hang Pác Pó vậy. Thế
giới Tây Phương Cực Lạc có nhiều"
bơ thừa sửa cặn" và từng bị những
kẻ" đắc quả" ở thiên đàng
Cộng Sản nguyền rủa thậm tệ" là
nơi cực kỳ phản động", không là
đất dung thân của" loài người tiến
bộ" trên thế giới, thế mà từ nhiều năm
qua thứ" mặt chó nào" từ thủ
tướng, chủ tịch nhà nước, tổng bí
thư, cán ngố trung ương, trung cấp....t́m
đủ mọi cách để sang, kiếm" bơ
thừa sửa cặn", đúng là" ghét của nào,
trời trao của đó". Đáng
lưu ư là những" đại tiên, đại thánh
ở thiên đàng Cộng Sản" c̣n cho cả con cái
sang di dân ở luôn tại các
nước mà họ nguyền rủa, chắc là họ
không sợ con cái bị đầu độc bởi"
các thế lực thù nghịch, luôn t́m cách chống lại
xă hội chủ nghĩa" và cũng không ngán bị
ảnh hưởng cái nền" văn hóa đồi
trụy" mà từ nhiều năm qua, cán bộ các
cấp đă ra sức" đốt hết sách vở"
của các nước tư bản phản động; tuy
nhiên ngày nay, ai cũng biết cái ưu việt của thiên
đàng Cộng Sản là:
" NGƠ ĐỤC máu tươi từ
NGỤC ĐỎ.
THIÊN ĐÀNG Cộng Sản ấy, THƯỜNG
ĐIÊN."/.
THƠ LÁI ÂM.
ĐÁNH ĐỘNG T̀NH QUÊ
HƯƠNG.
ĐA T̀NH dân tộc, tại Đ̀NH TA.
NGÓ ĐỌT" khế chùm"
NGỌT ĐÓ là.
TÀNG ĐA đầu ngơ TÀ ĐANG dụ.
ĐÓ ĐẦY kỷ niệm
ĐẤY Đ̉ già.
HOÀI GIẢ chiêu bài H̉A GIẢI dỏm.
HỢP ĐÓ đừng tin, HỌ
ĐỚP mà.
BA RÀY bịp bợm, BÀI RA đấy.
CHẮC MỚ mưu gian, CHỚ
MẮC nha.
TRƯƠNG MINH H̉A