MỘT "TẤM L̉N" NHÂN-Ố.

 

TRƯƠNG MINH H̉A.

 

"Mấy đời bánh đúc có xương.

Mấy người ngoại quốc thương người Việt Nam?".

     Ở đời nầy, tấm ḷng vàng cũng có, nhưng bên cạnh đó, bàn tay nhám nhúa cũng nhiều; ngay cả trong tôn giáo, ngoài những người tu hành chân chính, c̣n có những kẻ "mượn đạo tạo tiền" biến cửa chùa thành "Tiệm Phật" và nhất là đảng Cộng Sản Việt Nam đào tạo lớp tu sĩ "mượn đạo giúp đảng" nhan nhản từ trong nước đến hải ngoại, trà trộn khắp nơi, gây ra bao cảnh đảo điên, làm hệ lụy nhiều đến uy danh của Đạo pháp. Người Tây Phương vốn có óc "thực dụng", nh́n bề ngoài thấy họ nhân đạo qua chi viện, cứu tế, giúp làm đường, xây cầu....nhưng bên trong có nhiều chuyện: "không bạn thù vĩnh viễn, mà chỉ có quyền lợi". Họ viện trợ một, nhưng lấy lại gấp nhiều lần qua nhiều h́nh thức khác nhau mà người b́nh thường không thể nh́n thấy, chớ không phải: "tiền cho không biếu không". Do đó, bất cứ một người Tây Phương nào đó, thường ṣng phẳng, họ tính toán chi ly từng xu trong các siêu thị khi mua đồ; ngay cả đi làm, dù là bước đầu thực tập, học nghề cũng phải có trả lương, nên người ta không ngạc nhiên khi thấy báo đăng quảng cáo về công việc làm cho các cơ quan từ thiện, được hưởng mức lương tưng xứng như bất cứ công việc khác. Cho nên, chuyện một người nào đó từ phương trời xa lạ, tới Việt Nam, rồi bỏ ra hàng chục năm để làm việc "không vụ lợi" là chuyện hiếm hoi trên thế gian, ngoại trừ những tu sĩ trong các giáo hội Thiên Chúa, Tin Lành.... có nguồn tài chánh dồi dào từ giáo hội, và những tu sĩ, người làm thiện nguyện được giáo hội lo luôn đời sống vật chất ăn, ở để có sức khỏe, yên tâm làm việc cứu tế, nhân đạo.

     Câu chuyện về "một tấm ḷn" nhân ố của một phụ nữ "da trắng vổ b́ bạch" mắt xanh, mũi cao, tóc vàng.... ở tận xa xôi, bỗng một hôm nọ, vào năm 1992, nhân một cơ duyên t́nh cờ chu du nhiều nước, lang thang như "khách Tây, Đầm Ba Lô" của một "cô sanh viên" trường đại học mỹ thuật ở Thụy Sĩ tên là cô Tim, trong lúc đi t́m đề tài sáng tác, tối tác... đi từ Âu Châu, lần theo lối ṃn Liên Sô, ghé Mông Cổ, đổ về Trung Quốc và sau cùng đến được "thiên đàng hạ giới": Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, độc lập, tự do, hạnh phúc "là trạm dừng chân cuối cùng" và từ đó cô gái Thụy Sĩ làm nên "lịch sử" trong lănh vực "làm từ thiện đi từ không đến có". Chuyến đi qua nhiều nước của cô cũng "cực kỳ" gian nan như Đường Tăng, thời xưa đi thỉnh kinh ở thế giới Tây Phương Cực Lạc; th́ ngày nay cô Tim ṃ đến "vương quốc lừa đảo" để thỉnh "tà kinh Cộng Sản" và đắc quả "ăn cơm tự do, đội mo Cộng Sản".

     Trong thời gian "tạm trú" ở thiên đàng Cộng Sản trong những ngày mới chân ướt chân ráo, cô Tim đă nh́n thấy một số "thiên thần nhi đồng mắc đọa" nên ra tay cứu giúp bằng công sức hạn chế ḿnh; theo nhận xét của những người du lịch từ các nước, ngay cả người dân ở "thiên đàng Cộng Sản tại Việt Nam" th́ giới "Tây-Đầm Ba lô" thuộc giai cấp "vô sản chuyên chính" ở các nước "Tây Phương cực lạc" nên họ không dám ở khách sạn sang trọng, ăn uống thật "giản đơn", nên cũng cần tiền để lo cho bản thân, th́ việc lo cho "ta bà thế giới" là chuyện thứ yếu, thế mà cô tim Aline Rebeaud lại bỏ ra quá nhiều thời giờ, công sức để chăm sóc cho những kẻ khốn cùng tại Việt Nam cũng là điều bất thường. Theo những người ái mộ th́ họ ca tụng cô Tim tấm ḷng nhân ái "vĩ đại", theo từ ngữ thời thượng là "tấm ḷn" nhân ố. Người con gái "mắt xanh, da trắng, tóc vàng bỗng nhiên trở thành "bà Mẹ ngang hông" của những "đứa trẻ con lang thang v́ đói rách suốt đêm ngày" cũng như "các bà mẹ chiến sĩ" thời trước 1975, từng cưu mang, nuôi dưỡng những "đàn con khủng bố du kích" để rồi: "phố chợ nào cũng tan tành, xóm làng nào cũng tanh banh, thành thị nào cũng pháo hết".

      Biến tư tưởng thành hành động như câu "dám nghĩ dám làm", vào năm 1993, bà Mẹ Tim "ngang hông" xây dựng nên mái ấm gia đ́nh dành cho những trẻ em xấu số, gọi là NHÀ MAY MẮN, số 6/17 Tân Kỳ, Tân Qui, khu phố 4, phường B́nh Hưng Ḥa A, quận Tân B́nh, Thành Hồ, đầu tiên qui tụ hơn 50 con người "CÙNG KHỔ" mồ côi, tàn tật, đó là tấm ḷng đại bác, AK, súng cối, thượng liên, pḥng không, hoa tiển tầm nhiệt.... của CỔ KHÙNG, nhưng mà Cổ Tim không khùng đâu nhé, sau nầy mới biết là: "từ chuyện cứu giúp hôm qua, ta hốt bạc gấp ngàn lần xưa". Cơ sở từ thiện nầy dù ít tiền, lại "phi chánh trị" nhưng h́nh như là "không phi chánh em, chánh cháu" được thực hiện bằng "tấm ḷn" nhân ố của một người phụ nữ "Mắt em diều diệu buồn Tây phương, tôi nhớ sứ đoài mây trắng lắm!". Nên được đảng và nhà nước thương t́nh, nhất trí hổ trợ, cho mượn đỡ đài truyền h́nh để làm việc "từ thiện"; đó là trường hợp của đứa bé lạc loài tên Nguyễn Văn B́nh, lang thang ở trước rạp Minh Châu năm nào, năm 2003 thành "họa sĩ", được Mẹ Tim đứng ra làm đám cưới với cô gái hàng xóm tên là Phạm Thị Bảo Châu, anh B́nh kể: "Nhờ mẹ Tim thông báo trên truyền h́nh, cách đây hơn 2 năm, tôi mới biết mẹ ruột của ḿnh c̣n sống..". (trích từ bài viết của Kim Sơn, tựa đề là "T́nh Thương Không Biên Giới"). Được biết, dịch vụ đài truyền h́nh rất mắc, mà cô Tim được giới thiệu một cách khéo léo như thế, cũng là có cái ǵ bên trong, chớ người thường muốn nhờ đài tàng h́nh cũng phải trả tiền, huống chi cái đài tàng h́nh của nhà nước, chỉ dành để tuyên truyền và "ích đảng, lợi bác" chớ đâu phải như: "chiếc nón tai bèo ai đội nấy mua, không phải của chùa, đội hoài hổng trả...".

    Có thể nói là từ nhiều năm qua trong các cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản đă và đang xuất hiện: Có những "đoàn quân nghề chuyên làm phước, rêu rao lời giúp đỡ dân nghèo, khắp nơi nơi đều là từ thiện..." là những người "giác ngộ" hơn cả đám "phản tỉnh giả" phát triển hơn cả "dịch cúm gia cầm" trong hàng ngũ "bọn phản động nước ngoài" mà trước đây được chính thủ tướng Phạm Văn Đồng, là người có "văn hóa cao, văn minh tiến bộ, thành phần tiên tiến nhất, đỉnh cao trí tệ ṇi người" gọi là "bọn đĩ điếm du côn". Sau khi đảng mở cửa để mời gọi "Những người bỏ nước ra đi, ăn ngập mặt bơ khối, sửa thùng", dù đảng và nhà nước không lập trung tâm chiêu mộ, nhưng nhiều người sau khi về nước nh́n thấy tận mắt cảnh "cái bang thời đại" gia tăng không ngừng, song hành với "lực lượng cái bang" có tổ chức, được các đại gia t́m đủ mọi cách để làm động ḷng "nhăn nhó" hầu xin: "Bà con cô bác rộng ḷng thương, bố thí cho chén cơm sườn". Họ nh́n thấy tận mắt cảnh: dân nước ta quá nghèo mà không cần biết lư do nào đưa đến sự nghèo khổ nầy, nên động ḷng "đại bác" mà tự giác tự nguyện:

"Một Đô Mỹ, Một Diêu-Rô.( Euro)

Giúp người khốn khổ, cứu bồ đảng ta.

Đô la, nghĩa nặng t́nh sâu.

Của càng chất lượng, nghĩa so ngh́n trùng".

     Những người về thăm quê hương từ từ "quá độ" sang thời kỳ du lịch, du hư, du dâm....cặp kè cùng với "du thủ, du thực, du côn...", trong bộ máy cai trị "du đăng" theo gương ăn cướp, giết người, chụp giựt của gă đi hoang, gốc bụi đời "điếm nông thôn, bối thành thị" là chủ tặc Hồ Chí Minh" dạy đĩ "sống măi trong sự nghiệp" ăn lường, đéo chạy, bốt lủm, tham ô, tàn ác, dă man, hại dân bán nước... của băng đảng cướp Cộng Sản Việt Nam. Đoàn quân từ thiện càng ngày càng lớn mạnh song hành với chính sách "móc túi, móc túi, đại móc túi-vét sạch, vét sạch, đại vét sạch" của đảng và nhà nước Cộng Sản gian manh. Đoàn quân từ thiện là chỉ biết:

"Đồng tiền bát gạo mang ra.

Rằng đây cần kiệm gọi là làm duyên".

    Nên "cương lĩnh của đoàn quân từ thiện trước sau như một là "phi chính trị" th́ mới được đảng và nhà nước "nhất trí" cho phép về nước làm công tác "giúp người khốn khó". Nhưng việc góp tiền ở các nơi, mang về là giúp đảng bớt gánh nặng ngân sách, làm giảm bớt áp lực khi mà dân bị áp bức cao, là vùng lên "giành lấy chánh quyền về tay nhân dân", đó là làm chính trị theo định hướng xă hội chủ nghĩa. Nhờ những món tiền chắt chiu ấy nên cán bộ mới có dư, thay v́ xuất ngân sách ra làm, họ gởi sang ngân hàng ngoại quốc giữ dùm, cho con du học, mang văn công sang đánh phá, gởi gián điệp qua nằm vùng, chi phí cho thầy cúng, thầy chùa, linh mọp quốc doanh trà trộn để sau nầy "tổng khởi nghĩa" tiếp thu cộng đồng hải ngoại và biến thành "Việt kiều" với hai quốc tịch, tha hồ mà sách nhiễu, thu thuế.... đoàn quân từ thiện gồm đủ thành phần: về du lịch, tôn giáo, khoa bảng, đón gió, nằm vùng....là thế lực "đục khoét" túi tiền mọi người một cách "cực kỳ tinh vi" qua cái lưỡi dao cạo "từ thiện" róc xương xẻ thịt qui mô và có "bài bản".

     Trong đoàn quân từ thiện nầy, có cả những người ngoại quốc như cô Tim, việc làm của cô thật là thu hút, v́ đảng và nhà nước có dịp tuyên truyền qua "miệng lằn lưỡi mối" của bọn c̣ mồi rằng: "Người ta khác màu da, ngôn ngữ mà c̣n thương dân Việt, c̣n những người Việt ở nước ngoài, là người cùng máu đỏ, da vàng, mũi xẹp... mà nỡ ḷng nào không đóng góp, là quá vô t́nh". Do đó cô Tim gốc Thụy Sĩ, từ một cô nữ "sanh viên" nghệ thuật tầm thường, đi t́m cảm hứng sáng tác mà không đủ tiền, nhưng nhờ biết khai thác "thị trường từ thiện" mà trở thành thần tượng, được nâng cấp "MẸ TIM", không chừng sau nầy được coi là "mẹ Theresa Việt Nam" nếu không bị bể mành và được đánh bóng bởi "đoàn quân từ thiện gốc Việt hải ngoại" đảng Cộng Sản Việt Nam, những người ngây thơ Tây Phương... không chừng được đề nghị dự tranh giải Nobel lắm!. Sau nhiều lần đi quyên tiền ở hải ngoại đi từ Bắc Mỹ, Âu.... thu được hàng trăm ngàn Mỹ Kim, là thành tích vượt bực, thứ nghề không vốn mà lại vinh dự, vẻ vang. Tuy nhiên cô Tim nầy cũng tuân thủ theo lịnh đảng, nên không thèm chào cờ, hát quốc ca ở nơi tổ chức lạc quyên, như ở San Fernando Valley, được sự đồng t́nh của chủ tịch Hội Người Việt là ông Richard Mười Trương, cùng một số kẻ khác. Cô Tim thi hành đúng chánh sách và nghị quyết 36: "tiền chúng ta hốt, cờ chúng ta dẹp và quốc ca của chúng ta không hát" như câu của tên tướng cướp, ủy viên trung ương đảng Cộng Sản hơn 50 năm thâm niên là Nguyễn Hộ khi mới vào tiếp thu Saigon: "Nhà chúng ta ở, vợ chúng ta lấy, con chúng ta bắt làm nô lệ".

"Một đồng Mác, một Kỹ Kim.

Góp công từ thiện, cô Tim mang về.

Cờ vàng ba sọc, cô chê.

Tiền th́ cô hốt, đúng nghề gian manh".

    Cô Tim đi chu du thu tiền với danh nghĩa từ thiện, được các cộng đồng đón tiếp, rồi được "trung tâm văn công hải ngoại THÚI NGHE" quảng cáo với "EM-SI" Cẩu Cao Cầy Ruyên. Trung Tâm Văn Công Hải Ngoại Thúi Nghe là nơi từng xuất phát ra cuộc "tiến công đồng khởi B 40" năm nào với gă nhà văn Ngă Ba Ông Tạ: "cuộc chiến nầy là tiền kiếp"; phát động sách lược "văn công tải đảng" với tiêu đề: "quê hương là chùm khế ngọt, cây đa bến cũ...", là nơi đưa "đóa hồng gai dỏm" thành thần tượng, theo đúng mục đích yêu cầu của băng đảng Việt Tân. Thời kỳ phát động cuộc chiến Việt Nam, những "sư đoàn chánh qui Bắc Việt, trước khi xâm nhập vào Nam, được đưa sang đất Lào, thuộc đường ṃn Hồ Chí Minh, để tránh tiếng là "xâm lược, vi phạm hiệp định Geneve", trên đất Lào có hai căn cứ tiếp liệu là Stépone và Mường Nông, trang bị cho bộ đội trước khi được hưởng chế độ "sinh Bắc tử Nam"; cũng giống như trường hợp trên, cái trung văn công Thúi Nghe trở thành nơi "quá độ" hay là trạm dừng chân của "văn công" trong nước, trước khi được tung ra hoạt động ở hải ngoại, nên từ nhiều năm qua, nhiều văn công ca hát ở đây trở thành ca sĩ hải ngoại, cũng là nơi phổ biến nhạc công trong nước như nhạc công Trần Tiến.

     Cô Tim chỉ đi móc túi, hạ cờ "những người khốn khổ hải ngoại" sau thời gian hụt chết bằng những chuyến hải hành liều mạng, nay nhờ ra sức làm việc mà có chút tiền, th́ bị đoàn quân từ thiện "đánh thuế" cho đảng và nay đảng c̣n nhờ đến "lực lượng đặc công từ thiện nước ngoài". Cô Tim đúng là "khôn nhà dại chợ" v́ những người giàu xụ, giàu nứt vách ở Việt Nam, nhan nhản khắp nơi từ Saigon đến Hà Nội, nhiều triệu, tỷ phú Mỹ Kim, các đại gia...có người dám bỏ ra 1, 5 triệu Mỹ Kim để mua chiếc Roll Royce cáo cạnh, mua cả máy bay riêng để đi chơi, mướn phi công 10 ngàn Mỹ Kim mỗi tháng... mà cô không đi xin, cứ nhè  móc túi những người mới thoát nạn mà làm từ thiện, rồi c̣n "triệt hạ luôn cờ vàng" là biểu tượng hồn thiêng sông núi, bảo vật sau cùng của họ. Trong những bước đường "móc tú́" của cô Tim, được sự hổ trợ, tổ chức của một số người "tỵ nạn gian" hay là gián điệp nằm vùng, họ không treo cờ, hát quốc ca, và quay phim gởi về, đăng báo, lên truyền h́nh mà cho là "Việt kiều nước ngoài tẩy chay cờ vàng", đây là lối tuyên truyền "qui nạp" của Cộng Sản. Nên những ai tiếp tay với cô gái "xứ đoài" nầy là mang tội đồng lơa với giặc.

    Một điều cần lưu ư là: tại Việt Nam, cô Tim rất ư là hồ hởi phấn khởi chấp nhập lá cờ đỏ sao vàng để làm từ thiện và đứng dưới lá cờ máu để nhận giải thưởng; không biết trong cái "nhà May Mắn" của cô Tim có treo cờ đỏ sao vàng và chân dung của chủ tịch Hồ Chí Minh?. Trong khi kẻ gây ra thảm cảnh cho trẻ em, người nghèo, không cho một cắc, mà cô không lột cờ đỏ; trái lại, những người cho tiền th́ cô lại không thèm chào cờ, hát quốc ca.... như vậy là "cô đứng dưới lá cờ nào?". Người nói tiếng Anh gọi là "unfair" đấy... Sau những năm tháng miệt mài làm từ thiện với "tiền do dân Việt hải ngoại đóng góp, do cô Tim quản lư và đảng lănh đạo" nên cớ mới có "Ngôi Nhà May Mắn" với đầy đủ sách vở, phương tiện, được đăng báo, chụp h́nh... có người chưa nh́n thấy sự thật mà cho là: "T́nh Thương không biên giới". Một người b́nh thường ở các nước Tây Phương như cô Tim, lúc không tiền nhưng ham vui, đi du lịch theo kiểu "Tây Đầm Ba Lô" nhưng nhờ biết khai thác "từ thiện" mà trở thành "mẹ ngang hông" của trẻ lang thang bụi đời, là thần tượng của giới "từ tâm phi chính trị", trở thành "bang chủ cái bang hải ngoại" với "nghiệp chuyên" móc túi thật tinh vi, như trước đây Mật Trận Hoàng Cơ Minh móc túi bằng chiêu bài "kháng chiến". Nếu cô Tim tốt nghiệp đại học nghệ thuật, th́ cái nghề vẽ của cô nào hái ra nhiều tiền bằng làm từ thiện, vừa có tiền và vừa có tiếng. Nên nhớ là trong hàng ngũ từ thiện, đâu phải ai cũng là "thiên thần" nên nhiều trường hợp ḅn rút, ăn cắp tiền lạc quyên không thiếu trong các tổ chức. Cô Tim làm việc từ thiện từ 1993 đến nay, không nghe đi làm ǵ để sống, chỉ đi xin tiền giúp người kém may mắn, mà vẫn sống phây phây, đi từ Việt Nam sang các nước Tây Phương, vé phi cơ đâu phải rẻ, rồi chi phí ăn ở... th́ câu hỏi đặt ra ĐẦU TIÊN là TIỀN ĐÂU? Những ai bưng, bợ cô Tim nên biết vấn đề nầy, chớ cứ nhắm mắt tổ chức, không treo cờ vàng, hát quốc ca... giúp cho cô Tim có phương tiện du lịch, giúp đảng, hạ cờ vàng. Một điều không cần suy nghĩ là: sau khi chớp được công tác từ thiện, cô sanh viên nghệ thuật không cần vẽ tranh để kiếm sống nữa, nhưng cô vẽ cho các cá nhân, tổ chức ở hải ngoại, nằm trong "đạo quân từ thiện" cách thu tiền càng nhiều càng tốt và đảng Cộng Sản vẽ ra cho cô một phương cách lợi dụng từ thiện để hạ cờ "bọn phản động nước ngoài" một việc mà từ hơn 33 năm qua, đảng không bao giờ làm được, ngay cả những tay chức sắc tôn giáo cao như Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Thích Thanh Từ, Thích Nhật Từ.... Chính v́ lư do đó mà đảng ra lịnh ngầm cho các cơ sở nằm vùng phải hổ trợ tích cực cho cô Tim làm công tác, nên những bước của cô Tim đều được chuẩn bị kỷ lưỡng từ những "cơ sở" hải ngoại. Dĩ nhiên là căn nhà MAY MẮN của cô Tim dựng lên ở Việt Nam, càng ngày càng phát đạt là nhờ vào những người "KÉM MAY MẮN" bị mất quê hương đang tỵ nạn ở hải ngoại đóng góp; họ lại kém may mắn hơn nữa khi cô Tim và một số kẻ tổ chức trong đoàn quân nhân đạo "dùng chiêu bài từ thiện để triệt hạ lá cờ vàng ba sọc đỏ" là biểu tượng, kỷ vật thiêng liêng mà những "kém may mắn tỵ nạn" mang theo, nay bị cô Tim và đồng bọn, lợi dụng chiêu bài từ thiện để tiêu diệt luôn...

     Hỡi những người "kém may mắn" bị mất quê hương Việt Nam ở hải ngoại, hăy lột mặt bọn "từ thiện gian", phản ứng bằng cách không tham gia, đóng góp, vận động mọi người cùng nhau tẩy chay những bước đường quyên góp tiền của chúng./.