NHỮNG DẠNG THỨC
HOẠT ĐỘNG CỦA GIẶC CỘNG TẠI HẢI
NGOẠI.
---------
Trương Minh Ḥa ----------
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, làn sóng
người Việt Nam bỏ nước ra đi t́m
tự do càng gia tăng theo những đợt đàn áp,
bắt bớ, đổi tiền, đánh tư sản,
kiểm soát gắt gao sinh hoạt của dân, nhằm
khống chế cuốn bao tử qua mạng nhện
trạm kiểm soát khắp các cửa ngỏ vào thành
phố lớn; tuy nhiên, trong thành phần những
người bỏ quê quán ra đi, không phải tất
cả đều là tỵ nạn chính trị cả,
nhưng trong đó có trà trộn các thành phần sau đây:
- Gián điệp được
đảng Cộng Sản gởi đi theo những
người tỵ nạn, đây là dịp ngàn
năm một thuở để đảng Cộng
Sản đưa người sang các nước dân chủ
để tiếp tục nằm vùng, hoạt động
ngay trên các quốc gia Tây Phương và nhất là"
đế quốc Mỹ là kẻ thù số một"
để thực hiện chủ trương" nô
lệ hóa toàn cầu" theo Karl Marx, Lenin…cho nên tên
Phạm Văn Đồng, nắm vững những
điều mà đảng đang theo đuổi theo cái nh́n
thiển cận" theo định hướng xă hội
chủ nghĩa", do đó, hắn chủ quan nhưng
khôi hài qua lời tuyên bố:" rồi đây, ta sẽ
giải phóng luôn nước Mỹ"; tức là tên
Đồng Vẩu này tin tưởng và dùng thành phần
nằm vùng, cài vào dân Mỹ, đoạn áp dụng chiến
lược cũ là: phát động du kích chiến,
đoạn cướp chính quyền, đúng là thứ
ếch ngồi đáy giếng, chả biết ǵ về
t́nh h́nh và sinh hoạt dân chủ tại các quốc gia Tây
Phương, nhất là Hoa Kỳ.
- Thành phần tỵ nạn kinh tế,
ra đi trước tiên sau ngày miền Nam lọt
vào tay băng đảng siêu cướp Việt Cộng và
cũng trở về sớm nhất, nay nhiều
người trong thành phần nầy đă trở
thành:" Việt kiều Tam Du: du lịch, du hư, du dâm",
hàng năm đem số ngoại tệ về cho
đảng cướp Việt Cộng hầu"
khắc phục" bao khó khăn như lạm phát,
điều chỉnh ngân sách và cán ngố gởi tiền ra
nước ngoài để dự pḥng khi bị dân lật
nhào. Chính thành phần nầy trở thành" đồng
minh" thân cận với đảng cướp Cộng
Sản trong các mũi giáp công: kiều vận, văn hóa
vận, kinh tài vận, di dân vận….đánh phá sự yên
b́nh của người Việt tỵ nạn từ
nhiều năm qua; điều nầy cũng giống
như trước 1975 ở miền Nam, thành phần dân hai
hàng, vô tích sự, cầu an, trốn lính….dễ bị
Việt Cộng lợi dụng trong một số công tác như
t́nh báo, kinh tài, phá rối, hùa theo thành phần thứ ba
để chống chính phủ miền Nam.
Cũng trong sách lược cũ, thành
phần gián điệp nằm vùng, là lực lượng
nồng cốt, được coi là" hạt nhân
đỏ" ở hải ngoại, áp dụng
lối" trèo cao, lặn sâu" trong các cộng
đồng tỵ nạn và
luôn nhắm vào các cơ quan quan trọng của chính phủ
sở tại để làm lợi cho đảng,
trong đó lợi dụng tinh thần" vẻ vang dân
Việt" để giành được lá phiếu
từ ĐỒNG HƯƠNG, nhưng có ai biết
đâu trong thâm tâm bọn nầy ĐƯƠNG HỒNG
một cách trường kỳ, nên sau khi trở thành dân
cử, th́ quay lưng lại lập trường chống
Cộng mà tại vài nơi, có một số dân cử
gốc Việt đă đi ăn tiệc với những
tên cán bộ cao cấp Việt Cộng khi chúng sang" tham
quan" các nước dân chủ, trong khi đó th́ những
người Việt, từng dồn phiếu cho
đương sự đắc cử, lại đi
biểu t́nh ngay tại nơi tiếp tân của những
tên cán khỉ Việt Cộng thuộc hàng lănh đạo
đảng Cộng khỉ. Những công tác đánh phá,
bằng tuyên truyền, tung tin đồn, gây phân hóa, xâm
nhập các tổ chức để khuynh đảo, lái
công cuộc đấu tranh sang hướng từ
thiện, cứu tế, dùng cả chiêu bài thương
phế binh, phát động ủng hộ các nhà đấu
tranh cuội, phản tỉnh dỏm tại Việt Nam,
đoạn ru ngủ bằng:" dùng đấu tranh
bất bạo động để tháo gở độc
tài", ngoài ra c̣n biến các tổ chức, hội đoàn
càng xa lánh sinh hoạt đấu tranh và biến thành" phi
chính trị" để tiêu hủy tinh thần và dần
dà lái sang mục tiêu " ḥa hợp ḥa giải theo
định hướng xă hội chủ nghĩa" là bàn
giao cả cộng đồng trong ṿng trật tự,
như Dương Văn Minh, Nguyễn Hữu Hạnh
đă làm vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Những hoạt động của
bọn gián điệp luôn kín đáo, bí mật, chúng rất
gian manh, kích động, mua chuộc những thành phần
tỵ nạn gian về quyền lợi làm ăn ở
Việt Nam, xây cất nhà, dành dễ giải cho những
chuyến về nước…nên khó nh́n thấy bàn tay lông
lá, do đó một số người Việt hải
ngoại thường nh́n thấy những kẻ đón gió
trở cờ, tay sai, ra mặt làm lợi cho Việt
Cộng, từ đó rất khó khăn trong việc
đối phó. Những thành phần tỵ
nạn gian, là những người" đồng sàng
dị mộng" cũng tam cùng:" cùng là người
Việt
Những dạng thức gây rối,
làm xáo trộn cộng đồng, làm lợi cho việc thi
hành nghị quyết 36 cũng biến hóa nhiều h́nh
thức, bề ngoại
họ cũng hô hào chống Cộng, cũng chào cờ vàng,
hát quốc ca, sinh hoạt y như những người
khác, nhưng cũng không phải v́ thế mà không nh́n ra,
như cây kim để trong bọc lâu ngày vậy. Sau
đây là những dạng thức có thể nhận ra
dễ dàng qua các hoạt động" ăn cơm
tự do, đội mo Cộng Sản", làm tay lợi
cho giặc Cộng từ lâu nay:
1-Lănh vực truyền thông: là
rất dễ nhận ra qua hai cách làm, qua các bài viết
từ chống Cộng nhẹ nhàng, thường không dám
gọi những tên cướp như Hồ Chí Minh, hay
những tên khác bằng thằng, như đạo lư dân
tộc qua cao dao:
" Chó đâu có
sủa lổ không.
Không THẰNG ăn trộm, cũng ÔNG ăn mày".
Và cách thứ hai là những bài viết
lập lờ, nếu sơ ư, tưởng đâu là
chống Cộng, nhưng bên trong có cài những điều
mà Việt Cộng muốn phổ biến, đầu
độc dân tỵ nạn như: làm giảm tội ác
của tên Hồ Chí Minh, khéo léo biện minh cho những tàn
sát của Việt Cộng từ 1930 đến nay,
đưa ra những tin tức tốt của Việt
Cộng, dùng chiến thuật" chén úp đẩu voi"
để tố cáo Việt Cộng nhẹ nhàng, nhưng
lại đánh phá thể chế và quân lực Việt Nam
Cộng Ḥa ác liệt bằng cách bới móc, đưa ra
những người xấu để qui nạp chính
quyền miền Nam là tham nhũng, buôn bán ma túy, trai gái, quân
lực Việt Nam Cộng Ḥa hèn nhát như câu của
một tay trốn lính ở miền Nam, thuộc gia đ́nh
có công với Việt Cộng như sau:" Cả
tướng đến binh lính đều cuống
cuồng chạy đạp lên cả đàn bà, con nít
để tím đường sống nhục"...nên
những lối xuyên tạc thâm độc nầy, qui
chụp cuộc chiến của quân dân miền Nam và các
nước đồng minh là không có chính nghĩa. Nên trong
giới truyền thông tiếng Việt ở hải
ngoại, hiện tượng cái bài viết bới móc chính
phủ, quân lực Việt Nam Cộng Ḥa như tham
nhũng, hèn nhát.... để chứng tỏ là dân viết
báo kỳ cựu, là giới chức biết nhiều
về miền Nam, nên huênh hoang, muốn viết thế nào
cũng được, khinh thường người mua
sách, đọc báo là" thua kém họ".
Đặc tính truyền thông hoạt
động mạnh nhờ tài chánh, nên chúng thừa khả
năng để lập ra các tờ bào, đài phát thanh và
có khi đài truyền h́nh…nhưng bề ngoài vẫn là
quốc gia, bên trong ḷn vào những điều có lợi cho
ma Cộng Sản để ngụy trang, nhất là ru
ngủ, dùng h́nh thức" truyền thông từ
thiện" là chủ trương của họ.
Du kích chữ nghĩa: rải rác,
mặc áo kư giả, nhà văn, nhà thơ…lợi
dụng truyền thông tự do để" sáng tác"
hay viết những điều bịa đặt
để bôi nhọ bốn chữ" Việt Nam Cộng
Ḥa" qua các tác phẩm, phịa ra những điều khó
tin trong" Hậu trường sân khấu chính trị
miền Nam", nói xấu cả gia tộc, vợ con
của những quân nhân, giới chức trong chính quyền
mà không thể kiểm chứng v́: những người
bị bôi nhọ già yếu, không đủ tiền
để thưa kiện bị phỉ báng ( defamation), hay
quá cố. Những thứ DU KÍCH CHỮ NGHĨA nầy
không đá động tới:" hậu trường sân
khấu chính trị miền Bắc", chỉ đưa
ra chung chung để cho những người khác, thiếu
kinh nghiệm, mù quáng mà tin tưởng là người
quốc gia, nhưng có ai ngờ đó là những con ma
Cộng Sản đang tác hại và đầu độc
cả thế hệ sau nầy bằng những tác phẩm
hư cấu, nhưng có pha trộn, dựa vào những
sự kiện lịch sử, qui nạp những
người tốt, kẻ xấu để cho là cá mè
một lứa.
Do đó những tác phẩm do thành phần" du kích
chữ nghĩa" không thể dựa vào để làm tài
liệu học hỏi, tra cứu về cuộc chiến
tại Việt Nam….nên ai trích ra từ sách của
những" sử gia tự biên tự diễn" hay
những" SỬ GIA HƯ CẤU" nầy,
nhất là nói về lịch sử, những nhân vật lănh
đạo, tướng lănh miền Nam trước 1975, th́
coi chừng bị hố và người trích phải hoàn
toàn chịu trách nhiệm về bài viết của ḿnh,
hậu quả là tiếp tay cho giặc Cộng đánh phá,
xuyên tạc, bôi nhọ những ǵ có dính dáng tới bốn
chữ:" Việt Nam Cộng Ḥa". Do đó, nên b́nh
tỉnh phán đoán để không bị sai lầm, nếu
không, dể bị trở thành CÔNG CỤ cho đám
CU-CỘNG khoát áo nhà văn, nhà báo kỳ cựu,
thuộc thành phần:" Nổi tiếng nhưng không ai
biết" trong tài liệu Who's who ở miền Nam
trước 1975. Đó là những" nhà PHÉT SỬ"
đang muốn trở thành sử gia, dù thiếu tŕnh
độ hiểu biết, khách quan, do viết sách che
dấu về phía giặc Cộng, nhưng quyết
liệt đánh phá quốc gia theo đơn đặt hàng
của đảng Cộng khỉ.
Đặc kính truyền thông qui tụ
thành những" chốt" qua các tờ báo giấy, báo
điện tử, đài phát thanh, truyền h́nh….chúng có
khả năng liên kết nhau thành"
Kiềng" để hổ trợ, hùa nhau những
bài viết, sách, thơ, thông tin sai lạc, bao che cho giặc
Cộng…..do những người của chúng" sáng tác
theo đơn đặt hàng của đảng
cướp Việt Cộng", đó là nguyên tắc tuyên
truyền mà Lenin định nghĩa:" nói láo, nói láo và
tiếp tục nói láo"; khi một sự kiện dối
trá, một ngưồn tin thất thiệt từ trong
nước, do các cơ quan tuyên truyền của
đảng hay cán khỉ tung ra và được các đài
phát thanh, nhiều tờ báo, đài truyền h́nh hải
ngoại cùng phổ biến, th́ người nghe,
đọc, xem rất dễ bị thuyết phục và tin
là sự thật, nên mới có nhiều cơ quan truyền
thông phổ biến như thế. Cho nên ở hải
ngoại, người ta không ngạc nhiên khi nghe,
đọc, thấy các cơ quan truyền thông đánh bóng
trơ trẽn những" nhà văn, nhà thơ, nhà báo"
với những tác phẩm" không ra ǵ", đúng là
thứ rác được tuyên truyền thành" vàng",
làm cho nhiều người cảm thấy đau ḷng:
" Văn học
ngày nay đă hỏng rồi.
Mười thằng, hết chín thứ dỏm thôi".
Những chốt, kiềng thi nhau
đầu độc từ ngữ Vẹm, tung
tin thất thiệt, đánh phá thể chế miền Nam
bằng những bài viết bịa đặt, đưa
những khuyết điểm để dần dần
tẩy xóa những h́nh ảnh đẹp của thể
chế tự do miền
Đối với những thành phần
đặc kích truyền thông, du kích chữ nghĩa, cách
đối phó vẫn là:
-Tẩy chay, không
nghe đài, đọc sách, báo.
-không quảng cáo để giúp chúng có
phương tiện cho chúng hoạt động.
-Các nhà sách không nhận xuất bản sách, tiệm bán báo
không bán những thứ rác truyền thông.
-Các trang điện báo cương quyết không chứa
những bài vở của chúng.
Khi những biện pháp nêu trên
được áp dụng có kết quả, nhằm vô
hiệu hóa bọn" đặc kích truyền thông, du kích
chữ nghĩa" th́ Việt Cộng cũng nh́n thấy
mà không cung cấp thêm tiền nữa. Ngoài ra
đảng Cộng khỉ c̣n có bản chất:"
vắt chanh bỏ vỏ" nên bọn tay sai bị
loại ra khỏi, v́ những lối đánh phá không có
hiệu quả, khi tuyên truyền mà không ai nghe; nói láo mà
bị lột mặt, th́ đảng cướp Việt
Cộng nào" hồ hởi phấn khởi"
đưa tiền tiếp tục làm một công việc
không mang lại lợi lộc, kết quả như ư.
2-Đầu cầu giao
liên: những kẻ tỵ nạn gian, hai hàng….vốn
không có lập trường, là thứ" nắng bề
nào, che bề nấy", nên chỉ biết" ăn
cầy nào rào cây ấy" mà thôi. Thời cao trào
tỵ nạn, họ là những kẻ lớn tiếng,
hăng hái nhất trong việc chống Cộng ở các
trại tỵ nạn và sau nầy, khi Việt Cộng mở
cửa, th́ hùa theo để về Việt Nam du hư, chơi
bời, làm ăn….do đó, cái ǵ có lợi là nhào tới
chụp, nên trong suốt thời gian qua, những"
đầu cầu giao liên" là bầu show, ban tổ
chức, ca sĩ….biện minh là: thương mại,
phục vụ nghệ thuật, để rước
những đoàn văn công Việt Cộng sang tuyên
truyền, là những mũi nhọn xung kích văn hóa
vận, được các thứ giặc từ trong
nước dùng đường ṃn hàng không dân sự,
với các dạng như: múa rối nước, tân
nhạc, cải lương, thi hoa hậu, tŕnh diễn
thời trang…đối với bọn nầy, biện pháp
tẩy chay, biểu t́nh, vận động chính quyền
sở tại ngăn chận không cho họ tŕnh diễn;
viện lư do là đi biểu t́nh, ăn ninh không bảo
đảm vả tốn hao thêm ngân sách để trả
lương cho cảnh sát, nhân viên an ninh. Đối với
các nước dân chủ, khi cái ǵ có quan hệ tới tài
chánh là họ rất quan ngại, nên thường cân
nhắc những dự án, công việc có liên quan đến
công cộng.
Đầu
cầu giao liên tôn giáo, nhất là các chùa, là nơi
luôn rộng mở để cho giặc xâm nhập, dung
dưỡng, làm b́nh phong từ trước 1975 đến
nay. Trong hàng ngũ chức sắc Phật Giáo, cũng
có thành phần đảng khỉ vô thần trà trộn,
chúng cũng" trèo cao lặn sâu" các chức sắc cao
cấp và đương nhiên trở thành lănh đạo
tinh thần ngang hông. Ở hải ngoại, lợi dụng
tấm ḷng" trọng Phật kính tăng" của
Phật tử" Tam Tặng thời đại" nên
chùa mọc lên như nấm và sau đó, các đầu
cầu giao liên thầy chùa bảo lănh công an, gián
điệp giả dạng, sang di tu, ru ngũ và lợi
dụng cả kinh Phật để lái sang từ bi mà
bỏ luôn" đại hùng, đại lực"
để trở thành những người chỉ biết
tu hành, lo giải thoát cá nhân, để kiếp sau thành
phật, sung sướng, không màng đến kiếp
đang sống, nhẫn nhục trả quả…là
điều Việt Cộng rất mong muốn.
Trong thời gian gần đây, hiện tượng các
DVD thuyết pháp của đám giả dạng thầy chùa
được ḷn ra hải ngoại từ các chùa ở các
nước dân chủ, số Phật tử mù quáng về
Việt Nam" thỉnh" qua. Đó là những
lời ru ngủ, giải thích kinh Phật, nhất là"
luật nhân quả theo định hướng xă hội
chủ nghĩa", coi công an, cán bộ có" tiền
kiếp tốt" nên người Phật tử không
đấu tranh, hăy chấp nhận sự cai trị
để" trả quả" cho kiếp trước,
hầu kiếp sau được sung sướng, hoặc
thành chánh quả, thoát khỏi kiếp luân hồi. Đây là lối tuyên truyền vô cùng nguy hiểm,
có khả năng giúp cho đảng siêu cướp Việt
Cộng:" thanh tâm trường cai trị", nên
đảng Cộng Khỉ khai thác triệt để tín ngưỡng
Phật Giáo để tránh bị dân đứng lên như
ở Đông Âu, Liên Sô. Do đó, người ta không
ngạc nhiên khi nh́n thấy Công Giáo dám đứng lên đ̣i
đất ở Hà Nội, Ṭa Khâm Sứ, nhà thờ Tam Ṭa
ở Quảng Trị; trong khi đó Phật giáo, với
số tín đồ đông nhất mà lại:" thanh tâm
trường yên lặng", thế mà c̣n uống phải
liều thuốc mê:" biểu t́nh tại gia và bất
tuân dân sự" th́ Việt Cộng rất tâm đắc.
Ở hải ngoại, bầy quạ
đen cũng kéo sang, lợi dụng Thiên Chúa, bác ái
để phát động" mục vụ xin
tiền" và đồng thời cũng tuyên truyền ru
ngủ, lái con chiên sang từ thiện, lập lờ
chuyện đảng Cộng khỉ cai trị, đàn áp
tôn giáo trong nước. Do đó, hầu hết các “linh
mọp” xuất ngoại, đến các cộng
đồng Công Giáo, thường là nằm trong giáo hội
nhà nước, chứ linh mục đ̣i tự do tôn giáo là
nằm trong nhà tù, khó được nhà nước cho
xuất ngoại.
3-Nhị Trùng: thành
phần nầy dễ nhận ra, khi họ ở hải
ngoại, xăng xái hoạt động, lập hội
đoàn, chi tiền, mạnh thường quân…..để làm
b́nh phong. Nhưng bên trong là cấu kết với Việt
Cộng, trở về mở thương nghiệp.
Đây là con rắn hai đầu, vô cùng nguy hiểm, nên
chúng thường dùng tiền để mướn"
vũ khí luật sư" nhằm triệt hạ, bịt
miệng những người nào vạch mặt chỉ tên
có bằng cớ rơ ràng; do đó, trong thời gian qua, ở
hải ngoại có vài vụ kiện, lạm dụng
luật sự để hù dọa, khủng bố; tuy
nhiên, lối nầy không thể thành công tại các
nước dân chủ, v́ luật pháp công minh, không phải
là pháp chế thời thực dân Pháp hay Cộng Sản:"
đa kim ngân phá luật lệ" hay:" thế
đảng, luật rừng".
4-Giặc nổi là:
-Thành phần du sinh, vốn là con đảng, cháu bác,
được đào tập chính trị, thông làu tà
thuyết Marx Lenin, cái gọi là tư tưởng Hồ
Chí Minh từ thuở mới" quàng khăn đỏ
ở bậc tiểu học, đến khi là đoàn thanh
niên Cộng Sản Hồ Chí Minh". Nên đây là
những" cán bộ tuyên vận" được
đưa sang, lợi dụng du học để gây
ảnh hưởng đến con cháu người tỵ
nạn, vốn không có kinh nghiệm về Cộng Sản.
Tác động của đám giặc du sinh đáng cảnh
báo qua vụ triển lăm V,A,A,L.A với Brian Đoan ở
ngay tại thủ đô người tỵ nạn Little
Saigon, Hoa Kỳ và ở Úc với triển lăm Phở Chó, Nam
Bang do nhóm trẻ như Hạnh Ngô, La Thảo Nhi; cả hai
nơi đều cùng trưng bày h́nh tên Việt gian Hồ
Chí Minh, cờ máu. Tuy nhiên vụ Taste Vietnam ở tiểu bang
Queensland, Úc Đại Lợi là đáng quan tâm, khi mà chủ
tịch cộng đồng là bác sĩ Bùi Trọng
Cường, thành viên băng đảng" Con Chim Không
Cánh" cấu kết với đám" con
đảng, cháu bác" hạ cờ vàng ba sọc
đỏ ngay trên hậu phương người Việt
tỵ nạn.
-Sứ quán và những lần" tham quan" của các tên
đầu lănh Việt Cộng, đây là thứ giặc
rần rộ, nhưng không nguy hiểm bằng thứ
giặc" tam cùng", là những kẻ thù thường
dấu mặt, ở chung qua ta.
5-Giặc" tay cầm cờ vàng,
lận lưng cờ đỏ": đây là thứ
giặc rất nguy hiểm, là thứ gịi, mọt nằm
trong cộng đồng tỵ nạn. Thế
lực phá rối nhiều nhất là Mặt Trận Hoàng
Cơ Minh, thoái thân thành băng đảng" Con Chim Không
Cánh" ( tứ là đảng CANH-CÁCH
mới đúng nghĩa). Thứ giặc nầy vẫn hô
hào chống Cộng, nhưng lái cuộc đấu tranh sang
mục tiêu tối hậu là:" giúp cho đảng
Cộng khỉ bền vững" qua chủ
trương:" đảng Cộng Sản Việt
-Làm giảm nhẹ ngày đau thương của
đất nước: 30 tháng 4, chúng biến thành:"
ngày diễn hành cho tự do", tức là diễn hành
ăn mừng" đại thắng mùa xuân" tại
hải ngoại, là đồng nhịp với đảng
Cộng khỉ trong nước.
-Lái cuộc đấu tranh chống Việt Cộng thành
chống Trung Cộng, là mục tiêu phụ, để
đánh lạc hướng, sau khi Việt Cộng bán
nước Việt cho Trung Cộng. Tức là đảng
Canh- Cách biến chánh phạm là Việt Cộng thành ṭng
phạm và đưa ṭng phạm thành chánh phạm trong
vụ bán-mua nước.
-Biến cuộc đấu tranh thành tiêu cực khi
băng đảng Canh-Cách đưa ra một số tay có
bằng cấp cao như tiến sĩ, bác sĩ....
để tổ chức các cuộc hội thảo"
bảo toàn lănh thổ", đoạn vận động
chữ kư, hay nộp lên Liên Hiệp Quốc về lănh
hải....làm hoài, làm tới năm 3.000, cũng không thể
thành công và Việt Cộng ngồi rung đùi, xem những
tṛ hề rẻ tiền" chống Cộng" theo
kiểu" nghị trường", là không bao giờ
lật đổ được đảng cướp.
-Biến các cuộc đấu tranh thành lễ hội, ca
hát, có khi thấp nến đ̣i dân chủ trong nước. Nhưng đốt biết bao đèn cầy
mà" t́nh h́nh vi phạm nhân quyền tại Việt
-Yểm trợ mạnh những" nhà dân
chủ dỏm, phản tỉnh cuộc" theo lịnh
đảng, để ru ngủ dân hải ngoại,
thu tiền và đồng thời dùng các tay phản
tỉnh gốc đảng làm c̣ mồi để bắt
bớ những người thật ḷng muốn đất
nước được dân chủ ở trong
nước. Do đó, từ hơn thập niên qua, từng
đợt cán khỉ phản tỉnh, vẫn như cũ
và t́nh h́nh tự do vẫn dậm chân tại chỗ.
Ngoài ra, trong các
đảng phái chính trị, các tổ chức cộng
đồng, hội đoàn, c̣n có thành phần" cặn
bả" nay do tác động của chất" xúc tác
quyền lợi hay đầu óc thiển cận trong
lối"đấu tranh dân chủ theo lối nghị
trường ở các nước Tây Phương" mà
bị" tẩu hỏa nhập ma" khi áp dụng
với đảng Cộng khỉ Việt Nam. Thành
phần nầy trồi lên, họp cùng với những
thứ giặc nêu trên, trong đó có tổ chức là
băng đảng Canh-Cách, qui tụ thành thế
lực" dùng bất bạo động để tháo
gở độc tài" và chủ trương" ḥa
hợp ḥa giải theo định hướng xă hội
chủ nghĩa" để thủ lợi; cho nên trong
thời gian qua, thành phần phản bội nầy đă có
một số đi đêm với Việt Cộng từ
những lần về nước, hay tiếp xúc"
hội ư" với những cán khỉ, âm thầm đi
đêm với sứ quán... đương nhiên là không
thể ngụy trang dưới danh nghĩa đảng phái
quốc gia, do ḷi ra cái đuôi" theo ma Cộng
Sản".
Những dạng thức giặc Cộng
tại hải ngoại càng ngày càng rỏ nét, v́ sau thời
gian hoạt động, dấu kín đến đâu
cũng bị ló đuôi khỉ. Ngoài ra, thành phần
Việt kiểu Tam du vốn ham tiền, nên móc nói buôn bán,
kết nghĩa sui gia với gia đ́nh
cán khỉ. Cho nên, thành phần nầy trở nên"
bất khiển dụng" trong công cuộc đấu
tranh cho dân chủ, đối với với giặc ở
nước ngoài; trái lại thành phần nầy trở nên
trở lực, chúng hay hùa theo đảng cướp trong
cách mũi giáp công, nhất là nghị quyết 36, cổ
động" ḥa hợp ḥa giải theo định hướng
xă hội chủ nghĩa".
Tại hải ngoại ngày nay, t́nh h́nh
giống như ở miền nam trước 1975, bị
đánh phá từ nhiều mặt" thù trong, giặc
ngoài", do đó cuộc đấu tranh chống Cộng
ngày nay mang nhiều dạng thức và tùy theo địa bàn
mà hành động. Người dân trong
nước có trách nhiệm đứng lên để làm nên
lịch sử " diệt bọn thái thú Trung Cộng
gốc Việt" như ở Đông Âu, Liên Sô và
ở hải ngoại, người Việt cũng có
nhiều" đơn vị Việt Cộng" đang
hiện diện chung quanh, nên mỗi địa bàn, có
lối đánh khác nhau. Do đó, người dân trong và ngoài
nước đả có sẵn mục tiêu, cứ thẳng
đường mà tiến lên. Mặt trận nào, kẻ thù nấy./.
Trương Minh Ḥa
16.11.2009