TẠI
SAO NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI TẨY CHAY BĂNG
ĐẢNG “CANH-CÁCH”?
Trương
Minh Ḥa
(Trích đăng nguyệt san Con Ong Việt số
106)
Ngoại trừ
thành phần gián điệp Việt Cộng được
đảng cử làm công tác nằm vùng ở hải
ngoại, bằng cách trà trộn vào làn sóng ra đi t́m
tự do sau ngày 30 tháng 4 năm 1975; hầu hết những
người Việt Nam đều không chấp nhận
chế độ bạo ác Việt Cộng, kể cả
những người tỵ nạn kinh tế, cũng đều
chán ghét cái đảng cướp mang tên Đảng
Cộng Sản Việt Nam do tên quốc tặc Hồ Chí
Minh thành lập từ ngày 3 tháng 2 năm 1930, chúng đi đến
đâu là “cướp của giết người, khủng
bố đến đó” mà tự xưng là “làm cách
mạng”. Do đó, khi có bất cứ cá nhân, tổ chức
nào chống Cộng, đều được ủng
hộ rất tích cực vào thời kỳ trước
1994, lúc tổng thống Bill Clinton của Hoa Kỳ chưa
mở cửa, xă vận, bang giao. Lư do đơn giản là
những người bỏ nước ra đi cũng là
nạn nhân của Việt Cộng, nên luôn mong muốn đảng
cướp Cộng Sản sụp đổ càng sớm
càng tốt để dân trong nước được
tự do, dân chủ đúng nghĩa.
Đáp ứng
nguyện vọng tha thiết của tuyệt đại đa
số dân Việt tỵ nạn ở các nước dân
chủ Âu-Mỹ, một số tổ chức chống
Cộng ra đời, ban đầu làm nức ḷng mọi
người trong thời kỳ “hoàng kim tỵ nạn chính
trị”; trong số các tổ chức chống Cộng, th́
cái Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng
Việt Nam do phó đề đốc Hoàng Cơ Minh thành
lập là được dân ủng hộ nhiều
nhất, là nhờ tinh thần dân tỵ nạn rất cao,
ḷng yêu nước nhiệt thành, nên không có chút nghi ngờ,
nhất là tổ chức do một vị tướng lănh
phát động, cùng với một số quân nhân quân
lực VNCH; đây là niềm tin vào tổ chức, là điều
rất cần thiết trong bất cứ công cuộc đấu
tranh chống bạo quyền Việt Công và bọn gián điệp
nằm vùng trà trộn ở hải ngoại. Nếu
những người phát động, lănh đạo có
thực tâm muốn giải phóng đất nước,
thoát khỏi ác Cộng Sản, th́ dù sau nầy dù “không thành
công cũng thành nhân” và lănh tụ Mặt Trận là phó đề
đốc Hoàng Cơ Minh có chỗ đứng xứng đáng
trong lịch sử Việt Nam “vị quốc vong thân” như
thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam, chuẩn tướng
Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ, đại
tá Hồ Ngọc Cẩn... tiếc thay, chính việc làm
của Mặt Trận đă trở thành một vết nhơ
như câu: “cọp chết để da, người ta
chết để tiếng”, bia miệng ngàn năm không
quên, mà sau nầy, người Việt tỵ nạn vở
lẽ ra, biết Mặt Trận Hoàng Cơ Minh chỉ là
thứ thương nghiệp lừa bịp, làm ăn không
cần xuất vốn, chỉ biết khai thác “ḷng yêu nước”
của người Việt hải ngoại để
trục lợi, nên trong thời gian ngắn, thu được
hàng chục triệu Mỹ Kim và anh em ông phó đề đốc
Hoàng Cơ Minh bỗng trở thành “triệu phú kháng
chiến” mà không cần làm việc vất vả như bao
người khác:
“Nước
lă mà quấy nên hồ.
Miệng
hô kháng chiến, tay vồ Mỹ Kim”.
Dùng
chiêu bài kháng chiến như một thương nghiệp,
nên sự gian trá vẫn là cái “mục tiêu chủ yếu”
hàng đầu để đánh lừa mọi người.
Cũng giống như những kẻ làm hàng nhái, giả,
làm mọi cách để qua mắt được khách hàng
qua h́nh thức trang trí, nhăn hiệu bên ngoài, quảng cáo
với những h́nh ảnh hấp dẫn, hứa hẹn đủ
thứ, chào hàng, người chạy hiệu... Đầu
tiên Mặt Trận Hoàng Cơ Minh cũng có những mặt
hàng cần thiết để bảo chứng cho việc
kháng chiến như: chiến khu, quay phim để phổ
biến, tuyên bố láo có tới 10 ngàn kháng chiến quân
ma... cũng làm lễ ra mắt cái gọi là “lực lượng
vũ trang kháng chiến” với một số kháng đoàn
mang số cộng thành 9 cho hên, như kháng đoàn 81, 72... mà
theo kư giả Hoàng Xuyên, người có dịp vào tận
chiến khu trong ngày “phát pháo khai thành” đă bật ngửa
khi nhận ra trong hàng quân, có “nhiều kháng chiến quân được
mướn từ dân địa phương người
Lào...” để quay phim cho xôm tụ.
Nhưng v́ thời
điểm ấy, nhiều người vẫn c̣n tin tưởng
và đặt hy vọng vào Mặt Trận là có khả năng
giải phóng đất nước, nên lúc đó có ai nói lên
sự thật, cũng ít ai nghe, trái lại c̣n bị
chụp mũ là Việt Cộng, là phá thối công cuộc
kháng chiến; có lúc chính Hoàng Cơ Minh cũng đă bịt
miệng những người hiểu biết sự
thật, để cản họng, không cho họ nói mà
bể mánh cả đám: “im lặng cũng là h́nh thức
yểm trợ kháng chiến”. Tuy nhiên, vải thưa không
thể che mắt thánh, gian manh khó che dấu được
măi măi, như cây kim để trong bọc
lâu ngày tất phải ḷi ra. Kháng chiến càng xuống
dốc do mất ḷng tin, nhất là cơ quan truyền thông
là tờ Kháng Chiến, thường tung ra những tin
tức từ “chiến sự giựt gân” đến
“giựt con mắt” với thắng lợi hoàn toàn với
phía ta, kháng chiến quân tung hoành trên “các trang báo” như
chỗ không người; nhưng sau đó, nhờ thông tin
từ trong nước qua điện thoại liên lạc
với thân nhân trong nước, tại các “chiến trường”
được “đăng kư” trên tờ báo Kháng Chiến để
kiểm chứng, nhiều người mới biết đây
là lối truyền thông y như Việt Cộng, hay
phịa ra những chiến thắng giả để tuyên
truyền.
Nhằm thu hút thêm
sự chú ư của dân tỵ nạn hải ngoại, sau khi
ḷng tin đồng bào giảm dần v́ biết Mặt
Trận dỏm; thế là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh
bắt đầu đổi cách làm thương nghiệp,
chuyển dần sang cái gọi là “đấu tranh dân
chủ đa nguyên, đa đảng” bằng h́nh thức
“ôn ḥa” dùng “bất bạo động để tháo gỡ độc
tài”, là chiêu bài mị dân dài dài, của những “thiên tài” gian
manh, v́ tiền mà sanh ḷng lừa đảo; do đó Mặt
Trận thành lập thêm râu ria: Liên Minh Việt Nam Tự Do,
Hội Chuyên Gia Việt Nam. Sự chuyển hướng đấu
tranh bằng giải pháp chính trị là mưu đồ vô
cùng thâm độc của tổ chức, mở rộng
ṿng tay lớn ôm tất cả những “đảng viên
Cộng Sản” nào hội đủ điều kiện là
“CHỬI ĐẢNG”, không cần phải là thật sự
hối cải, ăn năn hay không, nếu lên tiếng
chửi đảng, dù vẫn tôn kính tên Hồ Chí Minh “kính
yêu”, chỉ chống những “đồng chí” cầm
quyền, tham nhũng... th́ được Mặt Trận
phong quân hàm “nhà dân chủ” và cổ động dân Việt
tỵ nạn hải ngoại ủng hộ.
Từ đó, các cơ
quan truyền thông của Mặt Trận và các tổ
chức “vệ tinh” nêu trên, thường xuyên đánh bóng
những đảng viên Cộng Sản vô quyền nhưng
thuộc loại “to mồm, mép dải” bất măn các “đồng
chí” cầm quyền như Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn
Trấn, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Tiêu Dao Bảo Cự, tướng
Trần Độ, Dương Thu Hương... ngoài ra c̣n
thấy cả các nhà dân chủ như Đoàn Viết
Hoạt, Nguyễn Đan Quế, rồi có thêm Bùi Tín...
tức là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh có công biến
những “tên Việt Cộng gian ác, thành phần phản
bội ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản”
thành “nhà dân chủ, nhà tù lương thức, nhà đấu
tranh”... mà không cần biết họ có thật sự
hối cải, ăn năn, hay chỉ là “phản tỉnh
giả” chống đảng Cộng Sản c̣ mồi. Cho
nên, ngày nay, người Việt hải ngoại đă khám
phá ra là: hầu hết những “nhà dân chủ” do Mặt
Trận Hoàng Cơ Minh tô son trét phấn, đều là
thứ giả, c̣ mồi, là cái bẫy sập để
bắt những người yêu nước thật sự,
sau khi gia nhập vào các tổ chức dỏm, bị
bắt bỏ tù dài hạn. Đó là sự lừa bịp có
“bài bản” và có tổ chức, đă làm mất thời
gian, hao tiền, mất cả ḷng tin của người
Việt hải ngoại vào các tổ chức chống
Cộng thực sự, giúp cho đảng cướp
Việt Cộng ổn định “trật tự trị
an”, tiêu diệt hết những “mầm móng có âm mưu
diễn biến ḥa b́nh của các thế lực thù địch
nước ngoài giựt dây” như ngôn từ của đảng
cướp thường xuyên cảnh báo với đồng
đảng.
Cũng từ
chủ trương đấu tranh chính trị theo lối
bất bạo động, tiến đến “đối
thoại, đối lập, đối đầu, đối
mặt... y như sinh hoạt chính trị tại các nước
dân chủ; nhưng lại áp dụng vào nước độc
tài Cộng Sản, là coi như “trật đường
rầy”, là tạo cho Việt Cộng một bộ mặt
dân chủ giả, hầu lừa bịp thế giới
tự do Tây Phương và cả tập thể người
Việt tỵ nạn hải ngoại. Mặt Trận và
những tổ chức râu ria c̣n ôm vào ṿng tay cả “con đảng,
cháu bác” là đám du học sinh, với lối tuyên truyền
ngây ngô rằng: “nhờ những du sinh nầy, trở
về lật đổ chế độ Cộng Sản,
là có dân chủ ngay”; đây là điều vô cùng tai hại là
Mặt Trận đă mở cửa để đưa
rắn độc vào nhà, cắn những “mầm non tỵ
nạn” vốn thiếu kinh nghiệm, ngây thơ, làm sao có
thể đối đầu với những “hạt
giống đỏ” được rèn luyện, nhồi
sọ về “chủ nghĩa Marx Lenin, tư tưởng
Hồ Chí Minh” từ lúc quàng khăn đỏ ở bậc
tiểu học đến trở thành đoàn viên thanh niên
Cộng Sản Hồ Chí Minh và c̣n được cha mẹ
tận t́nh chỉ dẫn những thủ đoạn gian
manh. Nguy cơ nầy đă lộ rơ qua cuộc triển lăm
V.A.A.L.A của Brian Đoàn ở California, Phở Chó, Nam Bang
của La Thảo Nhị, Hạnh Ngô, ở Úc Châu. Nhất
là vụ bác sĩ Bùi Trọng Cường, cùng với
một số thành viên băng đảng Việt Nam Canh Tân
Cách Mạng như Trương Minh Đức, lợi
dụng thế chủ tịch cộng đồng Người
Việt Tự Do, để hợp cùng với đám “con đảng,
cháu Bác” cùng nhau “nhất trí” hạ cờ vàng ba sọc đỏ
tại tiểu bang Queensland trong vụ “Taste Vietnam”... đây
là một thành công của đám du sinh, hợp vùng Việt
gian, công khai hạ cờ vàng ba sọc đỏ ngay trên
thành tŕ của người tỵ nạn, nên cần
phải báo động về những hoạt động
“núp bóng quốc gia, thờ ma Cộng Sản” của
Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, với mưu đồ đen
tối, bắt tay với Việt Cộng để
tiến tới việc “bàn giao cộng đồng người
Việt hải ngoại lần nữa” như ngày 30 tháng 4
năm 1975...
Một sự
kiện gây nhiều bàn căi, xôn xao là cái tin phó đề đốc
Hoàng Cơ Minh bị chết, cũng có nhiều nguồn
tin: bị phục kích, hay bị đồng bọn bắn
chết để lấy vàng... mù mờ như cơi vô minh. Nhưng
cái chết nầy đă được báo chí ngoại
quốc loan tải từ năm 1987, thế mà ở
hải ngoại, cơ sở trung ưng là tổng vụ
trưởng tổng vụ hải ngoại Nguyễn Kim, với phụ tá là
bác sĩ Trần Xuân Ninh, vẫn một mực cho là
“chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn b́nh an”, măi đến
14 năm sau, mới thật sự tuyên bố “tổn
thất”, khiến một số người từng
ủng hộ nhiệt t́nh cho Mặt Trận bất b́nh, v́
những người trong tổ chức cấp trung ương,
c̣n lừa đảo, nói láo cả những thành viên của
ḿnh, th́ làm sao mà tin được; do đó sau nầy, có một
số người đă thức tỉnh, từ bỏ
tổ chức.
Sau đó Mặt
Trận giải tán và đổi tên thành Đảng
Việt Nam Canh Tân Cách Mạng, nay chia hai cánh: phe Trần Xuân
Ninh-Hoàng Cơ Long chê phe của Hoàng Cơ Định là
“chệch hướng”, từ đó đấu đá
với nhau, cũng không khác đảng Việt Cộng đấu
đá giữa hai phe: thân Nga và Tung Cộng. Làm cho cộng đồng
hải ngoại thêm phân hóa. Một tài liệu làm xôn xao dư
luận được một kháng chiến quân tung ra, đó
là cuốn “Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước”
của Phạm Hoàng Tùng, thế mới biết được
sự tàn bạo bên trong chiến khu dỏm, với cái
chết của bác sĩ Nguyễn Hữu Nhiều, kỹ sư
Ngô Trí Dũng và một số người yêu nước
khác nhưng đă lầm, đi vào một tổ chức
kháng chiến lừa bịp. Tại hải ngoại, th́ các
thành viên cao cấp Mặt Trận xâu xé nhau, như vụ
Phạm Văn Liễu, các cuộc ám sát như trường
hợp kư giả Lê Triết, bắn Cao Thế Dung... hành vi
không khác một băng đảng bất lương tai
hải ngoại, càng gây thêm mất ḷng tin; nên nhiều thành
viên Mặt Trận đă giă từ tổ chức v́
biết bị lầm.
Băng Đảng
Việt Nam Canh Tân Cách Mạng, được gọi
tắt là Băng đảng Việt Tân, thật ra cũng
chưa “triển khai” hết ư nghĩa đích thực
của một băng đảng có “nghiệp chuyên”
lừa bịp, mà chỉ nội cái tên thôi, cũng đă
“chỏi” với nhau như “dùi đụt chấm nước
mắm”, như âm với dương, nước với
lửa, như phái nam và phái nữ... Canh tân là sửa
chữa và cách mạng là đập bỏ cũ, thay cái
mới... như vậy một đảng có chủ trương
“vừa sửa đổi vừa đập phá” th́
biết đâu mà làm. Nếu nói theo từ ngữ “hiện đại”
về phong trào “đồng t́nh luyến ái” lan rộng trên toàn
cầu, gây tranh luận giữa các giáo hội Tin Lành, Thiên
Chúa và giới chính trị gia được mệnh danh là
“cấp tiến”; th́ đảng Việt Nam Canh Tân Cách
Mạng, đúng là “GAY PARTY” nửa nạc nửa mở,
nên đường lối đấu tranh bất thường
như thịt heo Ba Rọi và bất nhất như
thời điểm khi ngọn cờ Ḥe treo hang Pác Pó, có
thời biểu không dứt khoát lập trường là:
“khi trồi, khi sụt, khi có, khi không”, cứ nổi trôi
theo những “triều cường chính trị” của
những tên mị dân, bên trong bí mật kết thân với
Việt Cộng. Cho nên, người ta không ngạc nhiên khi
thấy đảng nầy vừa hô hào chống Cộng,
nhưng lại “ăn mừng đại thắng mùa xuân”
qua cái gọi là “diễn hành cho tự do”, chứ không
phải là “ngày quốc hận 30 tháng 4” mà người
Việt hàng năm đau buồn nhớ đến
thảm họa mất nước, th́ có vui sướng ǵ
mà “diễn hành”? Điều không giống ai nữa là:
biến ngày giỗ tổ Hùng Vương thành ngày “Quốc
khánh”, có ai lấy ngày giỗ thành ngày khai sanh đất nước
bao giờ?
Do đó, tên
gọi Việt Tân, chỉ có phần đầu, cũng để
lừa đảo, lập lờ thôi; thí dụ như đi
vào quán ăn, kêu một con “vịt tiềm”, chủ nhà hàng
dọn ra nửa con trong dĩa, th́ khách nào chịu như
vậy. Cho nên, gọi đúng là “BĂNG ĐẢNG CANH-CÁCH” th́
mới nói lên toàn vẹn ư nghĩa của cái tên tổ
chức. Hai chữ “CANH-CÁCH” có thể Viết tắt là
“C.C”, lối nầy người ngoại quốc rất thường
dùng, do đó cái tên “đảng C.C” cũng đa dạng,
biến chuyển nhiều ư nghĩa lắm, nó biến hóa
bất thường, nên hay
viết hoặc nói “đảng C.C”, tùy theo suy nghĩ, động
năo của mỗi người mà “triển khai”; thí dụ
cái tên chỏi vừa cứng vừa x́u, cũng mang ư
nghĩa: “nếu là chim, đây phải là loài chim không cánh...”
và nếu đang ngồi “ỉa tại gia” tại cái “Ao cá
Bác Hồ tại gia” để cải thiện cuộc
sống ở Việt Nam, th́ các tên đảng “C.C” có ư
nghĩa thích hợp. Cho nên cái tên ĐẢNG C.C “là đáp
ứng nhu cầu quần chúng”, phù hợp với giới
quần hồng lẫn quần tà lỏn đấy!
Đây là
tổ chức thu nhiều tiền, làm mất ḷng tin
của người Việt hải ngoại và nay trở
thành một thứ tay sai cho giặc Cộng, nằm trong
hậu phương, ngoài giương cờ vàng, trong
lận cờ đỏ. Tại hải ngoại, hai
thứ mà người Việt kỵ:
-Tên quốc tặc Hồ Chí Minh.
-Đảng Cộng Sản Việt
Từ
hai thứ nầy, sinh ra nạn “treo cờ đỏ”, phá
rối, là thứ nội thù nguy hiểm. Trong một
gia đ́nh, rủi có một đứa con hư, đi ăn cướp, bị bắt và ở tù,
cha mẹ không bao giờ hài ḷng, trái lại c̣n muốn
dấu nhẹm tông tích đứa con để đỡ
xấu hổ với mọi người. Tại cộng đồng
của Do Thái ở hải ngoại, hay nước Do Thái,
có ai đó nói là: “đảng Nazi là thành phần của dân
tộc Do Thái” bao giờ? Ngày nay, tại hầu hết các
quốc gia trên thế giới, có ai dám cho là: “tổ
chức Al Qaeda là thành phần của dân tộc ḿnh”? Dù lănh
tụ Osama Bin Laden là người của vương
quốc Arab Saudi, quốc gia nầy cũng không công
nhận: “Al Qaeda là thành phần dân tộc”.
Đảng
Cộng Sản Việt
Tội ác Việt
Cộng rất lớn đối với người dân qua
bao thế hệ từ 1930 đến nay, ngoài ra c̣n tội
bán đứng non sông cho Trung Cộng, mà ngày nay, sau nhiều
quan hệ mật thiết “t́nh hữu nghị Việt-Trung
đời đời bền vững như răng với
môi”, hải đảo, vùng biển trở thành lănh hải
của Trung Cộng, nên ngư dân bị giết hại, đem,
tiền chuộc, đụng ch́m tàu... Ngày nay nước
Việt Nam trở thành một huyện của Trung
Cộng, nô thuộc từ kinh tế đến chính
trị (tất cả những tên lănh đạo năo trong
bộ máy đảng và nhà nước Việt Cộng đều
phải có sự “nhất trí” của Bắc Kinh). Đảng
Cộng Sản Việt Nam đúng là đảng siêu cướp,
hại dân, bán nước; thế nhưng băng đảng
“Canh-Cách” ôm vào ḷng và cho là: “đảng CSVN là thành phần
dân tộc”, điều nầy hoàn toàn đi ngược
lập trường chính trị, nên người Việt
hải ngoại đă tẩy chay tổ chức lấy
kháng chiến làm thương nghiệp lừa đảo.
Tên quốc tặc
Hồ Chí Minh, là kẻ cầm đầu băng đảng
siêu cướp, có “nghiệp chuyên” là làm tay sai, phục
vụ quyền lợi ngoại bang, hắn là nguyên nhân gây
ra biết bao thảm họa cho dân tộc, tội ác bao trùm
từ: cá nhân dâm tặc, phải trắc, giết người,
gian manh... hành bi tàn ác, chỉ đạo đảng cướp
giết người cướp của và bán dâng hải đảo
Hoàng Sa từ năm 1956 cho Trung Cộng... Trong lịch
sử Trung hoa, vua Tần Thủy Hoàng, là hôn quân, giết người
như ra, nổi tiếng “đốt sách chôn học tṛ”,
ngàn đời nguyền rủa, nhưng vua Tần c̣n để
lại “Vạn Lư Trường Thành”; trong khi đó tên
Hồ Chí Minh, ngoài hành vi tàn ác khôn lường của
một “hôn quân Cộng Sản”, hắn chỉ biết đập
phá di tích lịch sử mà gọi là “làm cách mạng”, di
sản của hắn chỉ là “cái lăng ướp xác”
hao tốn công quỹ, số tiền bảo tŕ, canh coi hàng
năm, đủ nuôi cho 6 làng dân trong ṿng một năm.
Với thành tích
tội ác tày trời như thế, mà băng đảng
“Canh-Cách” chủ trương, tán dương: “Hồ Chí Minh
là người có công với đất nước”, đó
là điều vô cùng ngang ngược, phản bội vong
linh hàng triệu nạn nhân của tên Hồ Chí Minh. Do đó,
băng đảng Canh-Cách bị chính người Việt
hải ngoại tẩy chay, cũng là lư do chánh đáng, chính
tổ
chức nầy đă lộ hẳn bản chất tay sai,
cánh tay nối dài của đảng Cộng Sản. Chỉ
có đồng đảng, cùng phe mơí “nối ṿng tay
lớn” và cùng nhau tôn vinh “như có bác Hồ trong ngày vui đại
thắng”, chứ nạn nhân của Việt Cộng
vẫn luôn nhớ đến tội ác của Hồ Chí
Minh và đảng cướp Việt Cộng../.
Trương
Minh Ḥa