HẾT
ĐƯỜNG CHỐI CÃI
Lê Văn Ấn
Mấy tuần nay ở
quốc nội, văn kiện bán nước của Hồ Chí Minh
và Phạm Văn Đồng chấp nhận một phần
lớn lãnh hải Việt Nam thuộc về Trung
Cộng, đã được “hé” ra cho toàn dân Việt Nam
biết. Chính tòa Đại Sứ Trung Cộng ở Hà
Nội cho biết sẽ họp báo phổ biến văn
kiện bán nước nhân dịp tròn 50 năm chúng nhận
được quà này từ Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng.
Hồ Chí Minh lúc đó là Chủ tịch Nước kiêm Tổng Bí
Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam, Phạm Văn Đồng
lúc đó là Thủ Tướng Việt Cộng tức là 2 tên chóp
bu của đảng Cộng Sản. Sự kiện văn
bản bán nước của Hồ Chí Minh và Phạm Văn
Đồng đã cho toàn dân thấy đảng Cộng Sản
chỉ làm hại đất nước, những tuyên truyền
xách động đồng bào “yêu nước” của đảng Cộng
Sản chỉ là một trò bịp. Cộng Sản Việt Nam ngày
nay có muốn “khai trừ” 2 tên phản Đảng, phản dân
tộc Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng như chúng thường
làm cũng không được, không còn kịp. Hồ Chí Minh
lâu nay được Việt Cộng thần thánh hóa, nào là cha già
dân tộc, nào là có công đánh thắng 3 đế quốc, nào là
nhà ái quốc, nào là nhà văn hóa thế giới nào là được
ngồi chung bàn thờ với Phật do bọn sư quốc
doanh “ái mộ”, v.v… nay tan thành mây khói.
Đảng
Cộng Sản Việt Nam đang phải đứng trước
một sự lựa chọn hết sức khó khăn, nếu
không nói là nan giải: nếu tiếp tục bắt dân chúng
tôn thờ Hồ Chí Minh, tiếp tục “kể công ơn
của Bác” thì hóa ra Việt Cộng đang tôn thờ
một tên phản quốc? Nếu Việt Cộng tôn
thờ tên phản quốc thì dân chúng Việt
Cả 2 cuộc chiến,
1945-1954 và 1960-1975, khi thì Hồ Chí Minh kêu gọi thanh
niên tham gia kháng chiến đánh đuổi thực dân Pháp, bảo
vệ giang sơn tổ quốc. Khi thì
Hồ Chí Minh kêu gọi “đánh Mỹ cứu nước” làm cho
bao thanh niên phải hy sinh một cách oan uổng. Nay bộ mặt Việt gian bán nước của
Hồ Chí Minh đã bị Trung Cộng đem ra biêu riếu,
không có bằng chứng nào xác thực hơn. Cũng không
thể cho rằng vì nhu cầu “đánh Mỹ cứu
nước” mà “Bác” phải đem lãnh hải dâng cho Trung
Cộng. Vì nói như vậy thì hoặc là “Bác” điên hay
toàn dân Việt Nam điên.
Tin tức
mới ghi nhận được cho biết sinh vien học sinh và
các tầng lớp dân chúng khác đã có nhiều phản
ứng chống Trung Cộng, từ việc rải
truyền đơn, treo biểu ngữ đến việc dự
định biểu tình vào ngày 14.9.2008 để phản
đối Trung Cộng lấn chiếm Hoàng Sa
và Trường Sa của Việt
Tin tức ngày 10.9.2008 từ
trong nước cho hay đã có 25 nhà đấu tranh cho dân chủ
ở trong nước yêu cầu Cộng Sản phủ
nhận văn kiện bán nước do Phạm Văn Ðồng
ký gởi Chu Ân Lai, thủ tướng
Trung Cộng ngày 14.9.1958. Chưa biết Việt
Cộng sẽ đối phó với lời yêu cầu này ra sao,
nhưng sự kiện này ít ra cũng có một cái lợi là các
nhà dân chủ này đã - một cách khéo léo - phổ
biến hành động phản quốc của Hồ Chí Minh và
đảng Cộng Sản để cho mọi người cùng
biết.
Có nhiều
người “mách nước” cho Việt Cộng rằng hãy
qua lạy lục Trung Cộng để chúng công bố “không có
văn kiện bán nước đó”, nhưng chắc chắn là Trung
Cộng không chấp nhận. Và nếu làm như vậy,
chẳng khác gì Việt Cộng “chuộc” lại văn
kiện bán nước, và dĩ nhiên phải có tiền
“chuộc”. Và một lần nữa, chắc
Việt Cộng lại phải bán thêm lãnh thổ và
lãnh hải cho Trung Cộng.
Thực ra,
dưới ánh mặt trời không có gì dấu được lâu. Người Việt hải ngoại đã
biết những chuyện “thâm cung bí sử” của Hồ
Chí Minh một cách tường tận, từ việc xin
học trường thuộc địa
của Pháp để khi ra trường làm tôi mọi cho Tây
thực dân không được chấp nhận, đến
việc cưới Tăng Tuyết Minh, đến việc ăn cắp
cuốn thơ Ngục Trung Nhựt Ký của một người
Tàu họ Lý. Việc “Bác” đã thương cháu gái Nguyễn
Thị Ngát ở trong hang Pak Pok cho đến lúc cháu có thai
đẻ ra Nông Đức Mạnh, đến việc ăn ở
với Nguyễn Thị Xuân, một cô gái hơ hớ tuổi
Xuân, đáng con cháu “Bác” đã có con rồi giết cô Xuân
một cách tàn nhẫn, đến chuyện lấy ngày 19 tháng 5 làm ngày “Sinh
Nhật Bác” chứ thật ra là để có cớ buộc dân
chúng Hà Nội treo cờ để đón đại tướng của
thực dân Pháp v.v… Người dân trong nước bị bưng bít nên
đa số không biết, hoặc những người biết mà
không dám nói. Nhưng nay thì:
“Màu hồ
đã mất đi rồi,
Thôi thôi
vốn liếng đi đời nhà ma”
(Kiều)
Vốn
liếng của Hồ Chí Minh là một cuộc đời
bịp bợm, nay cái sự bịp đã bày ra trước
mắt mọi người, không còn chối cãi
được. Câu châm ngôn
“sống, học tập và làm việc theo
gương Bác Hồ” bây giờ làm sao cải sửa? Không lẽ
bắt thanh niên sinh viên phải “sống phản động,
làm việc tôi mọi cho Nga Tàu theo gương Bác Hồ bán
nước?”.
Trước đây,
hầu hết người dân miền Nam đều được
nhiều tin tức về đời tư cũng như đời công
của Hồ Chí Minh, tuy vậy, một số đồng bào
còn nghi kỵ, ngờ vực miền Nam tuyên
truyền. Sau năm 1975 chạy ra
hải ngoại, người Việt có đầy đủ tài
liệu về hành động bán nước, dâm ô, nói láo, gian ác…
của Hồ Chí Minh. Bây giờ Trung
Cộng đã phơi bày sự thật, không còn cách
chối cãi.
Khi không còn cách nào chối
cãi thì nên thú thật với quốc dân đồng
bào những sai lầm từ căn bản của Đảng là
điều phải làm. Không gì hay cho bằng can đảm nói
lên sự thật, có như vậy mới mong được dân thương
hại, vì không thể lấy thúng úp miệng voi,
nhất là chuyện cả nước đã biết. Sau đó, gấp rút trả lại quyền tự
quyết cho dân tộc để Việt
Ðã hơn một lần,
Việt Cộng chịu nhục nhã vứt bỏ kinh
tế Cộng Sản để theo kinh tế thị
trường, nay đứng trước kẻ thù độc ác, thâm
hiểm như Trung Cộng, chúng vạch tội ác bán nước
của Hồ Chí Minh và “đảng ta”, chắc chắn
Việt Cộng phải có đủ sáng suốt, bình
tĩnh để có quyết định dứt khoát, tạo nên
một khúc quanh lịch sử, đưa nước nhà đến
chỗ vững mạnh để đối phó với những
hiểm họa do kẻ thù truyền kiếp của dân tộc
tạo nên. Tướng lãnh, sĩ quan
cũng như binh sĩ trong quân đội đã thấy sự
gian xảo, sự nguy hiểm của Ðất nước,
hãy mạnh dạn đứng lên làm lịch sử. Ðừng để xương máu của bao nhiêu triệu
đồng bào 2 miền
Lê Văn Ấn