Tham vọng đại dương.
Olivier Zajek
(Organisation Européenne d’Intelligence Stratégique.)
Bài đăng trên tờ Le Monde Diplomatique
Tổng hợp: Việt-Long

Intro: Người
Trung Hoa là những người đi biển thành thạo hàng đầu
trên thế giới trong nhiều thế kỷ trước, vốn
đã phát minh ra la bàn, hải đồ, và có thể cũng
đã phát minh thuyền nhiều trụ buồm xoay mà cả
thế giới bắt chước sau này. Người
Trung Hoa trong ngoài lục địa không ai không biết chuyện
Thủy Sư Đô Đốc Trịnh Hoà thời nhà Minh từng đem
300 chiến thuyền và thương thuyền đi thám hiểm các đại
dương trên thế giới. Ngày nay Trung Nam Hải không
bỏ lỡ cơ hội làn bá chủ đại dương lần thứ
nhì. Đó là nội dung bài báo của nhà nghiên cứu
Olivier Zajek thuộc “Tổ chức Châu Âu về tình báo
chiến lược” ở Paris. Việt-Long tổng hợp
bài báo với các thông tin quốc tế, và phân tích đề tài
này hiến quý vị sau đây.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vị Tam Bảo
Thái giám Đô đốc Trịnh Hoà tài ba mở bảy chuyến hải
hành từ năm 1405 đến năm 1433, đem về cho triều
đình nhà Minh không biết bao nhiêu báu vật, và kho kiến
thức đại dương còn quý gía hơn gấp nhiều
lần.
Nhưng rồi từ đó về sau, những vấn
đề chính trị quân sự của một lục địa
không lúc nào ngưng xung đột, cùng với lòng tự tin cao
ngạo của các triều đại Trung Hoa vào lực lượng
lục quân đông đảo, hùng mạnh, đã vùi sâu giấc mộng
chinh phục thế giới bằng đường biển của
những người tiên phong. Đoàn tàu kiêu hùng nhất thế
giới của nhà Minh trở thành một phế tích hoang
tàn, trong khi châu Âu vươn ra đại dương với những lực
lượng hải quân vô địch, chinh phục hoàn cầu, xâu
xé cả Trung Hoa.
Chính quyền Hoa lục ngày nay không muốn
bỏ lỡ thêm một giấc mơ bá chủ đại
dưong. Tàu chiến Trung Quốc năm ngoái ghé thăm các hải
cảng của Pháp, Úc, Nhật, Singapore, Tây Ban Nha, và Hoa Kỳ
, tham gia những cuộc tập trận chống hải tặc
ở hải phận Đông Nam Á. Chiếc chiến hạm
cặp bến Hoa Kỳ mang tên “Trịnh Hoà”.
Nhưng để thực hiện giấc mơ
trở thành một cường quốc đại dương ngang hàng Âu
Mỹ, Nga, Nhật, thì Trung Quốc phải là một
cường quốc kinh tế trước đã. Và trước thế nữa, phải
thoả mãn nhu cầu nhiên liệu cho một nền
kinh tế khát dầu hang thứ nhì trên thế giới. Trung Quốc phải bảo đảm
cho những thuỷ lộ sinh tử tiếp dưỡng dầu
khí, và họ vô cùng khao khát chiếm bằng mọi cách những
mỏ dầu có tiềm năng khổng lồ ở ngay ngoài
rìa thềm lục địa Trung Hoa.
Ngoài vấn đề nhiên liệu, đó còn
là hành lang cho các hạm đội Trung Hoa vươn ra vùng biển
tương đối cận duyên trải rộng từ biển Nhật
Bản, đến Malaysia qua hải phận Đài Loan và Philippines.
Vượt thông vùng biển cạn ấy, Trung Quốc mới
ra được vùng lòng chảo thứ nhì từ Nhật
đến Indonesia đi ngang căn cứ Guam của Mỹ.
Có thế Bắc Kinh mới bảo đảm được bốn
hành lang nhiên liệu ở Đông Nam Á. Hành lang thứ nhất
dành cho tàu dầu dưới 100 ngàn tấn từ châu Phi và Trung
Đông vào Đông Nam Á qua eo biển Malacca. Hành lang thứ
nhì cho những tàu dầu lớn qua Ấn độ dương xuyên
Indonesia băng ngang Malaysia vào biển Đông Việt Nam. Sinh lộ thứ ba từ Nam Mỹ
đi ngang Phi-Líp-Pin, trong khi hành lang thứ tư là thuỷ lộ dự
phòng xuyên ngang Indonesia qua biển Phi-Líp-Pin ở phía
đông, đâm chéo lên phía nam Đài Loan để cặp bến Hoa lục.
Hành lang số một, eo biển Malacca,
chính là yết hầu của Trung Quốc, với 80% nhiên liệu
được chở qua ngõ hẹp xung hiểm này để tới
Đông Nam Á, vùng ngoại vi của lục địa Trung Hoa. Đó là tử huyệt của Trung Nam
Hải khi xảy ra xung đột. Vì thế Bắc
Kinh đang phải lập một vòng đai căn cứ hải
quân để củng cố chiến lược đại dương, với
mỹ danh “vòng ngọc trai”, chiếm nhiều cứ đỉểm
chiến lược quanh Ấn độ dương, tiến vào cả
thuỷ lộ Malacca. Trung Quốc còn chờ
lập thêm căn cứ ở bờ biển châu Phi nữa.
Và tất cả chỉ để bảo đảm huyết lộ
sinh tử ngang Malacca, qua Trường Sa vào được tới biển
Đông Việt Nam là coi như tới được đoạn cuối
bình an trên biển Thái Bình.
Cho nên, song song với mục tiêu chiếm
đoạt tiềm năng dầu khí khổng lồ ở biển
Đông Việt Nam và Đông hải Trung Quốc, Bắc Kinh
còn muốn giữ chặt lấy hành lang Malacca thiết
yếu bằng cách đánh chiếm Hoàng Sa, rồi xâm lấn và
lăm le lấy cả Trường Sa, là vùng quần đảo có lịch
sử lâu đời của Việt Nam đang bị nhiều nước
theo gương Bắc Kinh xâu xé.
Đề thực hiện chiến lược đại
dương ấy, Trung Quốc đã chuyển ưu tiên hiện đại
hoá sang cho hải quân và không quân, nhanh chóng củng cố các
hạm đội, không nề tốn kém. Ba hạm đội,
gồm Đông Hải có tổng hành dinh Thượng Hải, Nam Hải
với bộ tư lệnh ở Trạm Giang, và Bắc Hải
được chỉ huy từ Thanh Đảo, đều có căn cứ
không hải riêng với các oanh tạc và chiến đấu
cơ. Hải quân được trang
bị them các tàu chiến loại mới như các khu trục hạm
phòng không, khu trục hạm hạng trung Mã Yên
Sơn, kế tục loại Cường Vệ thời
1990. Các hạm đội đại dương được tăng cường
thêm 60 tàu lớn, trong khi mấy trăm tàu đổ bộ đang được
chế tạo, rõ ràng nhắm tới Đài Loan và Trường
Sa.
Hải quân Trung quốc có đủ các loại
tàu và các loại trang bị của nhiều nước. Từ
loại Catamaran rẽ sóng của Úc đến các khu trục
hạm Sovremeny và tàu ngầm Kilo của Nga, hệ thống
tác chiến hải quân của Pháp và Ý, hải pháo của
Hả Lan. Máy móc và hệ thống điều khiển
cùng những vũ khí lợi hại nhất trên tàu thì
được mua của Nga. Trung Quốc nhập cảng,
chế tạo sao chép, lại còn cải tiến thêm những
vũ khí trang bị này giữa sự ngạc nhiên của
các nước bán hay chuyển giao kỹ thuật vũ khí cho họ.
Lực lượng tàu ngầm tối tân được
coi là đàn kình ngư lợi hại của Trung Quốc, đối
đầu hạm đội 7 của Hoa Kỳ, trong khi Trung Nam Hải
không có được lấy một chiếc hàng không mẫu hạm. Hải quân Trung Quốc có những
tàu ngầm tấn công nhanh chạy năng lượng hạt nhân,
thuật ngữ quốc tế gọi là SSN, và một
tàu ngầm phóng được hơn chục hoả tiễn hạt
nhân tầm xa 3 ngàn 500 km. Hạm đội tàu ngầm
còn có 30 tàu diesel-điện và hơn 20 tàu ngầm loại khác
đang được chế tạo. Các tàu SSN đã bung ra
tuần tiễu trong năm 2007 nhiều hơn số lần hoạt
động trong cả 5 năm trước. Hạm đội 7 của
Mỹ đang xin quốc hội và hành pháp cho tăng cường, nói
là hạm đội tàu ngầm Trung Quốc sẽ qua mặt số
lượng tàu Mỹ ở Thái Bình Dương vào năm
2020. Tuy vậy khả năng tác chiến của lực
lượng tàu ngầm Trung Quốc được giới quân sự
quốc tế cho là chưa có gì đáng ngại. Nhưng
dù sao lực lượng hải quân Trung Quốc cũng đứng
hàng thứ ba trên thế giới về mặt trọng tải,
chỉ sau Mỹ và Nga.
Trên tương quan lực lượng, phía hải
quân Mỹ có 53 tàu ngầm SSN hiện đại nhất, ít nhất
thì cũng gấp đôi số lượng của bất kỳ
nước nào, cùng với 12 hàng không mẫu hạm trong số
15 tàu loại này của cả thế giới, và một lực
lượng máy bay chống tàu ngầm không nước nào sánh kịp.
Dù vậy, về mặt chính sách công khai, Hoa Kỳ vẫn
nói là luôn luôn giữ vững sách lược hợp tác quân sự
hơn là đối đầu.
Gần đây Hoa Kỳ thân thiết hơn với
Việt Nam, chính thức hứa giúp Việt Nam bảo toàn
lãnh thổ, và tuyên bố không muốn nước nào xen
vào công việc thương mại của các công ty nước ngoài
thăm dò khai thác dầu khí ở Việt Nam. Nhưng liệu
Việt Nam có thể trông chờ, hay có nên trông vào Mỹ làm
đối trọng với Trung Quốc hay không?
Giới nghiên cứu quân sự và chính trị trên thế giới chưa đồng
ý với nhau về câu trả lời, khi họ đem lịch
sử tiến hành chiến lược của Hoa Kỳ ở
châu Á, chiến lược với Trung Quốc, với Liên Xô,
và Việt Nam, trong thời gian cận đại chưa xa, đối
chiếu với tình hình thế giới thời
toàn cầu hoá ngày nay và chiều hướng chiến lược của
cường quốc kinh tế quân sự hàng đầu thế giới
này.
Việt
Long.