TỪ THOẠI KỊCH " LÁ SẦU RIÊNG"
ĐẾN KỊCH NÓI " KIỆN
TÁC QUYỀN".
TRƯƠNG MINH HÒA. -
Tại miền Nam trước 1975, sinh hoạt văn hóa,
nghệ thuật được phát triển, nên hầu như tất
cả mọi người đều biết đến những
nghệ sĩ tài danh trên sân khấu kịch nghệ,
cải lương như Thanh Nga, Út Bạch Lan, Thẩm Thúy
Hằng.... và nhất là Kim Cương qua vở thoại kịch
lừng danh mang tựa đề" Lá Sầu Riêng". Sau
1975, vở thoại kịch nầy lại được
trình diễn rộng rải qua các đoàn văn công khắp
nơi, được đài truyền hình trình chiếu nhiều
lần trong thời gian dài với sự dàn dựng,
nhập vai của Kim Cương; đánh bạt những vở
kịch nói chủ lực được Cộng Sản mang
từ miền Bắc vào như: Đất Chuyển, Đại
Đội Trưởng của tôi hay vở kịch ca tụng tên
khủng bố Nguyễn Văn Trổi" Sống như
anh"..... thế mới biết là vở" thoại
kịch" nầy đã biến thành" KỊCH
NÓI" một cách nhanh chóng, không cần" kinh qua thời
kỳ quá độ" như lý thuyết của Karl Marx đưa
ra về giai đoạn chuyển tiếp để đi từ"
chế độ tư bản sang Cộng Sản"; do đó
chỉ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 là miền Nam bị"
đổi đời" từ sinh hoạt, xã hội, văn
hóa, nghệ thuật.... giống như sự lộ mặt
của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn với" nối vòng
tay lớn", sau nầy là thiếu tá Quân Đội Nhân Dân và
một số tên Việt Cộng nằm vùng đội
lớp" văn nghệ sĩ" từng trà trộn trong
dân chúng, núp dưới bình phong" nghệ thuật"
để thực hiện nhiều công tác văn hóa, trí vận
với sự chỉ đạo của trung tướng Trần
Bạch Đằng, là Bí Thư Đặc Khu Ủy Saigon, phát
triển hệ thống nằm vùng từ cơ sở đến
cả bộ tổng tham mưu, sau nầy phát giác với tên
Lưu Nghi và có cơ sở in ấn, phát hành báo" Cờ Giải
Phóng" tại đường Phát Diệm, quận Nhì,
Saigòn, do cán bộ cao cấp thành ủy tên là Phạm
Trọng Tần, tức Hai Tân điều hành.
Kim Cương, tên thật là Nguyễn
Thị Kim Cương, cái tên nầy trùng với một người em
gái của cô ( tức hai chị em
lấy cùng một tên, đây cũng là điểm đáng ghi nhận),
là một nghệ sĩ đa tài, có nhan sắc, duyên dáng, nên dành
được nhiều cảm tình của đa số người
Việt tại miền Nam trước 1975. Kim
Cương từng đi trình diễn nhiều nơi, quen biết
nhiều giới chức cao cấp trong chính quyền và quân
đội, nên uy tín rất cao. Nữ nghệ sĩ Kim
Cương có người em trai là trung úy Nguyễn Ngọc Thố,
tử thương trong trận tổng công kích tết Mậu Thân
1968, thuộc tiểu khu Bình Dương. Kim Cương là người
kín đáo, ngoài lãnh vực nghệ thuật, ít khi để
lộ ra điều gì, là đặc trưng của những cán
bộ nằm vùng cao cấp, với nguyên tắc" trèo
cao, lặn sâu". Tuy nhiên cái vị thế của Kim Cương
rất đặc biệt, không phải như các cụm tình
báo chiến lược A 22, A 26, A 54...vì Kim Cương xuất
hiện hàng ngày trước công chúng, thì đương nhiên là các cơ
quan tình báo, phản gián cũng lưu ý, nhưng không
thể tìm ra được chứng cớ, ngoại
trừ việc Kim Cương đi tham dự cuộc triển
lãm của Việt Minh năm 1953 tại Củ Chi.
Sau hiệp định Geneve, lúc đó Kim Cương
được 17 tuổi, đi lưu diễn nhiều nơi qua đoàn cải
lương do mẹ cô làm chủ là đoàn Bảy Nam; cô bắt
đầu sự nghiệp với vở tuồng Lâm Sanh Xuân
Nương, nên được nhà báo nổi tiếng miền Nam về bài
viết sân khấu là Nguyễn Ang ca chú ý, tán dương là
một nghệ sĩ thượng thặng. Từ năm Kim Cương
được 20 tuổi, đã viết nhiều vở thoại
kịch với bút hiệu HOÀNG DŨNG, nổi
tiếng như vở" Cô Bé Lọ Lem" dựa theo câu
chuyện" les Fables de la Fontaine, do cô" tự biên,
tự diễn" và dành được nhiều ái mộ của
khán giả. Trong số khoản 70 kịch bản do Kim Cương
biên soạn dưới bút hiệu Hoàng Dũng như Trà Hoa Nữ,
Nước Mắt Trẻ Thơ, Tôi là Mẹ..v...v...thì
vở " Lá Sầu Riêng" là nổi tiếng nhất,
được nhiều người biết từ trước 1975, sau
ngày miền Nam bị lọt vào tay giặc Cộng và nay bỗng
sống lại vở " Lá Sầu Riêng" từ trong
nước đến hải ngoại qua các tờ báo, đài phát thanh
tiếng Việt.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, lửa
cháy nhà lòi ra mặt chuột, những tên gián điệp,
nằm vùng, bọn đón gió xuất đầu lộ diện,
chúng nhảy múa ăn mừng chiến thắng thời cơ, mà
từ suốt 1954 đến 1975, người Cộng Sản không
bao giờ nghĩ đến, như là giấc mơ biến thành
hiện thực với:" Tuổi lớn rồi mà như
ngây thơ, ba mươi năm ta mới gặp nhau, vui sao nước mắt
lại trào?" ( trích từ một câu trong
bản nhạc" Mùa Xuân Trên Thành Phố Hồ Chí
Minh"). Những kẻ núp bóng tôn giáo như linh
mục Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Phan Khắc
Từ....hồ hởi phấn khởi, rạng rở ăn
mừng" đại thắng mùa xuân" được đăng nơi trang
đầu của các tờ báo như Saigon Giải Phóng, Nhật
Báo Nhân Dân, Tin Sáng của Ngô Công Đức....nữ nghệ
sĩ Kim Cương cũng không ngoại lệ, giống như
Thẩm Thúy Hằng ra đón những đoàn quân từ Trường
Sơn, bưng biền, trong khi tuyệt đại đa số dân chúng lo
sợ. Còn Thanh Nga thì vẫn đi hát, đến tối
chủ nhật ngày 26 tháng 11 năm 1978, sau vở tuồng Thái
Hậu Dương Văn Nga, trên đường về nhà, cùng với
chồng là luật sư Phạm Duy Lan, bị ám sát chết. ( vụ án nầy vẫn còn nằm trong
bí mật, chỉ có đảng Cộng Sản là biết
rõ ai là thủ phạm)
Kim Cương xuất hiện vào trung
tuần tháng 5 năm 1975, cùng với một số cán bộ cao
cấp trong ngành công an trong một vài công tác và tuần
lễ sau thì cả hai cơ quan truyền thông lớn
nhất của đảng Cộng Sản là tờ Nhân Dân, Quân
Đội Nhân Dân đều đăng tải một bài tường
thuật, nơi trang nhất, tiết lộ: Kim Cương là Thượng Tá Công An, một cán bộ
nằm vùng, hoạt động đắc lực tại niềm
Nam trước đây. Được biết, nhóm gia đình
nghệ sĩ gồm Kim Cương, Thanh Nga, Phùng Há, Năm Phỉ...là chỗ thâm tình với gia đình bà
BÙI THỊ NGA ( vợ của kiến trúc sư Huỳnh Tấn
Phát). Theo lời tiết lộ của La
Thoại Tân cho biết" Kim Cương là Việt Cộng
nằm vùng". Thời gian qua mau, từ 1975 đến
nay, nhất là cái vở thoại kịch trước 1975
biến thành kịch nói" Lá Sầu Riêng" đã
bị chìm sâu vào quên lãn, chỉ có là dư âm ngày
cũ qua sự hồi niệm của những người
lớn tuổi, từng sinh sống tại miền Nam.
Nhưng bỗng nhiên" Lá Sầu Riêng" sống lại,
giống như" ông lái đò" bỗng hồi tưởng
lại cái thời xuân sanh năm nào, cũng không khác gì tên
chúa ngục Hỏa Lò, đại tá công an phục viên
Trần Trọng Duyệt, đã 75 tuổi, lên tiếng
xác nhận từng biết và là" quản giáo"
của thượng nghị sĩ, nay là ứng cử viên
tổng thống của đảng Cộng Hòa John Mc Cain.
Tất nhiên đều có nguyên do, nên vụ
Kim Cương nộp đơn kiện nữ ca sĩ Hương Lan và Trung Tâm
Thúy Nga đòi bồi thường, gây ồn ào, vì
đã" xâm phạm tác quyền", dùng vở" Lá
Sầu Riêng" mà không có sự" nhất trí" của
tác giả, còn tự ý sửa chửa nữa.
Việt
Nhiều tác quyền bị" biên
chế" một cách" sáng tạo lẫn tối
tạo" từ nhiều thập niên qua, những người
xâm phạm tác quyền vẫn" thanh tâm trường sang
lậu", càng ngày càng" hiện đại" hóa để
theo kịp đà tiến bộ của khoa học kỷ
thuật. Nếu muốn ngăn chận tình trạng"
xâm phạm tác quyền" thì trước hết
phải kết tội các" kỷ sư" chế ra máy
móc, vì đây mới chính là nguyên nhân gây ra. Nhiều khi ăn
cắp của người mà còn nói ngược, như trường
hợp của nhạc sĩ Bảo
Chấn, đã chôm chĩa nhạc của nhạc
sĩ Keiko Matsui, chỉ dịch sang lời
Việt" Tình Thôi Xót Xa", bị tác giả lên
tiếng, thì nhạc sĩ tài ba lổi lạc"
hậu" Bảo Chấn" áp dụng triết lý
hành động lừa đảo của đảng:" lấy
của người làm của mình, cách mạng đi từ
không đến có", do đó Bải Chấn đã ra nhờ cơ
quan nhà nước là" Ủy ban Nhân Dân Phường" để
xác nhận là tác giả và Keiko Matsui là người ăn cắp tác
quyền; đáng lẽ ra thì Keiko Matsui phải bồi
thường cho Bảo Chấn, quả là ăn ngược nói
ngạo, lý luận ngang bướng như Vẹm. Những
vụ ăn cắp tác quyền nhan nhản ở Việt Nam,
thế mà không ai thưa, vì thưa ai bây giờ? Nhiều khi
lổ tiền luật sư, khi mà những người sao chép ( defendent) không có tài sản thế chưn, bán
dĩa sang nào thì dùng để mua gạo ngày ấy.....Tuy
nhiên, Việt Nam cũng từng lợi dụng luật
quốc tế để tranh tụng, đòi tiền như:
vụ kiện chất độc da cam, vụ kiện về
cá tôm, may mặc...dù" không thành công, cũng thành thông
lệ" và họ rút được nhiều kinh nghiệm quí báu
để thưa gởi.
Chuyện vi phạm tác quyền
chỉ có hiệu lực chế tài qua hệ thống pháp
lý ở các nước tự do, còn các nước
độc tài thì kiện thưa cũng chẳng khác nào"
nước đổ đầu vịt". Người Cộng Sản
rất" nhạy bén", họ thường đưa những
vụ thưa kiện, tranh chấp sang các nước dân chủ,
để gây tiếng vang, nhờ các cơ quan truyền thông tư nhân
phổ biến dùm. Tuy nhiên kể từ sau ngày ký thương
ước với Mỹ, vào tổ chức WTO, bề ngoài
nhằm chứng tỏ thiện chí trong việc thực thi
những cam kết đối với các tổ chức
quốc tế và mặt khác thì đảng và nhà nước
Cộng Sản" điều nghiên" và áp dụng luật
quốc tế, nhưng họ chỉ dùng thứ gì có
lợi mà thôi. Tệ hơn là Việt Cộng cho con cháu đi du
học tại các nước dân chủ, ngoài thu thập
kiến thức khoa học kỷ thuật, chúng không áp
dụng những hình thức sinh hoạt dân chủ
để áp dụng tại Việt Nam; trái lại còn
nghiên cứu khe hở luật pháp các nước tư bản
để pha trộn với" luật rừng" biến
thành luật buôn bán nô lệ, phụ nữ qua luật"
di trú". Các du học sinh nầy cũng chỉ là" ngày
nay học tập, ngày mai buôn người"; những
nước Âu Mỹ đã sai lầm khi ban cấp học
bổng hàng năm cho du sinh Việt Nam, họ không bao giờ
muốn thay đổi chế độ, vì thay đổi như
thế là làm thiệt hại gia đình,quyền
lợi, nhưng nhờ thế mà các nước Cộng Sản
càng củng cố.
Chuyện thưa gởi, được
giải quyết tại các tòa án
nước ngoài, như ở Mỹ, chi phí pháp lý đâu có rẻ,
thế mà những người đâm đơn kiện, nhờ những
công ty luật nước ngoài cũng phải có tiền.
Từ vụ da cam, cá trơn, tôm, hàng may mặc...nói là của
tư nhân, nhưng thực ra thì có đảng và nhà nước
đứng sau lưng chi trả, chớ tư nhân làm sao chịu
nổi chi phí. Do đó vụ Kim Cương kiện ca sĩ Hương Lan
và Trung Tâm Nhạc Thúy Nga về tội sử dụng tác
quyền mà không qua ý kiến, thương lượng với tác
giả, cũng phải" do đảng và nhà nước chủ
trương, chi trả" qua cái công ty là Việt Copyright. Tuy nhiên,
người ta đặt câu hỏi: tại sao Kim Cương lại
kiện trong thời điểm nầy? Người
Cộng Sản làm bất cứ cái gì cũng có"
ý đồ và mục đích yêu cầu".
Theo lời Kim Cương thì
vở" lá Sầu Riêng" là di sản của mẹ là
bà Bảy Nam, sáng tác năm 1963, nên đây là một trong những
lý do chánh đáng được nguyên đơn ( plaintif) đưa ra. Tuy nhiên,
xin mách nước với ông Tô Văn Lai là: đừng lo, tác phẩm
nầy do Hoàng Dũng viết, nên yêu cầu Kim Cương xác
định xem sự" quan hệ hữu cơ" giữa hai
tên" Kim Cương và Hoàng Dũng" như thế nào? Và bên nguyên
cáo phải nêu ra chứng cớ để nói là tác phẩm đó
của Kim Cương?. Mới
đây, Kim Cương đã lên tiếng đồng ý xù Hương Lan,
vì cô ca sĩ nầy đã đăng báo trong nước để
xin lổi, mặt khác cô ca sĩ từng là người"
tiên phong về nguồn ca hát" mở đường cho văn
nghệ sĩ đón gió trở cờ hải ngoại trở
về" giao lưu văn hóa"; nhưng Hương Lan chỉ
là" tép riêu" nếu có thắng kiện cũng không thu
được tiền, đôi khi còn lổ tiền luật sư,
khi bị cáo khai" bankrupt", thế là cái chuyện"
nắm người có tóc, chớ ai nắm kẻ trọc
đầu". Nên hiện nay cái mục tiêu chánh
vẫn là Trung Tâm Thúy Nga. Nhưng ông Tô Văn Lai, chối dài
là: không có trách nhiệm, vì các nghệ sĩ làm ra phim,
đưa cho trung tâm" bán", lời bao nhiêu thì trả cho
nghệ sĩ, như vậy là coi như" trớt quớt".
Được biết cái Trung Tâm Thúy Nga
cũng từng tung ra nhiều" chưởng" vớt
cả quân lực Việt Nam Cộng Hòa qua khẩu B
40, làm rối loạn cả hàng ngũ quốc gia hải
ngoại và Mc kiêm nhà văn Ngả Ba Ông Tạ:" khẳng
định:" Cuộc chiến nầy là tiền
kiếp", ngoài ra còn ru ngủ, cổ động
tình yêu" quê hương là chùm khế ngọt, cây đa đầu
làng"....rất có tác dụng để mời gọi
những" khúc ruột nghìn dậm nối
liền" trở về" đường xưa lối
cũ" mà du lịch, du hý, du dâm....về mua đất,
mua nhà, làm ăn, buôn bán, đem tài năng về giúp đảng và nhà
nước...cũng được coi là" có công với cách
mạng" đấy. Mặt khác, ở trong nước,
nhiều băng nhạc của Thúy Nga cũng đã được
sao chép, bán công khai, nhưng Thúy Nga có thưa làm gì? Nay thì
Kim Cương thưa, cũng có lý do và mục đích.
Ngày nay, đảng và
nhà nước Việt Cộng đang
ngồi trên đống lửa với các vấn đề nan
giải có thể đe dọa đến sự tồn vong:
-Kinh
tế suy sụp, lạn phát gia tăng phản lực đến
gần 30%, có khả năng làm tiêu tán chế độ-Lòng
dân bất mãn cực độ, chồng chất từ
hàng nhiều thập niên-Vật giá leo thang" máy" và
càng ngày trở thành" không người lái", tạo ra
nhiều cuộc đình công phản đối-Lòng dân
sôi sục khi biết chắc là đảng Cộng Sản và
Hồ Chí Minh đã dâng bán hai quần đảo Hoàng Sa,
Trường Sa, hàng ngàn cây số vuông vùng biên giới cho quan
thầy Trung Cộng....trong thời gian gần đây, nhiều
hỏa mù tung ra như:
- Trung Cộng có" phương án tác chiến" chiếm
Việt Nam trong vòng 31 ngày
-Dùng cò mồi kêu gọi người Việt hải
ngoại cùng nhau chống Trung Cộng để giành lại
lãnh thổ, hải đảo....tất cả những
hỏa mù đó tan biến nhanh chóng, trở thành phản tác
dụng khi mà mọi người đều thuộc lòng
câu:" Đừng nghe những gì Cộng Sản nói,
hảy nhìn kỷ những gì Cộng Sản
làm".
Cho nên con bài Kim Cương vẫn còn là sang giá, là thần
tượng của những người lớn tuổi, nhất
là giới quân nhân cán chính miền Nam, định cư ở các
cường quốc thế giới; có thể coi là lực
lượng nồng cốt, vững tinh thần nhất trong
cuộc chiến chống Cộng Vẫn chưa chấm
dứt" ta vẫn còn sống đây". Do đó, vụ Kim Cương đâm đơn kiện ca
sĩ Hương Lan và trung tâm Thúy Nga thì cũng có thể coi
đây là cuộc" dàn cảnh cò mồi", nhưng là
kế" thanh đông kích tây" có khả năng kéo sự chú
ý của nhân dân Việt trong vài ngoài nước theo sát mà
quên đi những vấn đề mà đảng Cộng Sản đang
bù đầu, rối trí, phập phòng lo sợ nhất
hiện nay.
Kim Cương đúng
là" nghệ sĩ cứu đảng" cũng như
thiền xu Thích Nhất Vẹm:" Mượn Phật
cứu đảng" hay các linh mọp quốc doanh:"
dòng Chúa cứu đảng"...nhất là trong lúc
nguy khốn; rồi đây
vụ nầy cũng chỉ là trò hề và sau cùng
thì đâu lại vào đấy, nhưng lúc nầy là thời
điểm mà hai bên cần tranh luận thật nhiều, càng
gay cấn càng hay, để được các cơ quan truyền thông
trong, ngoài nước đang tải, phổ biến, vụ
nầy càng to thì đảng càng có lợi. Do đó, vụ Kim Cương thưa ca sĩ đón gió và
trung tâm trở cờ chỉ là trò hề, hay nói đúng
là" vở kịch lói vô duyên" được tung ra đúng
thời điểm nguy kịch của đảng./.