Sự thật của vụ
Tòa Khâm Sứ và Thái Hà
Sự
thật là Tòa Giám
Mục vẫn còn giữ đầy đủ giấy tờ
sở hữu cái thưở đất của số 42 Phố Nhà
Chung.
Sự
thật là ngày xưa
Tòa Giám Mục Hà Nội đã cho Đức Khâm Sứ
của Tòa Thánh, khi Đức Khâm Sứ đến làm
việc tại Hà Nội mượn cái thưở đất ấy
để làm văn phòng.
Sự
thật là trước khi
Đức Khâm Sứ rời Việt
Sự thật là cho đến bây giờ mảnh đất
ấy vẫn là mảnh đất thuộc quyền sở
hữu của Tòa Tổng Giám Mục .
Sự
thật là cho đến
bây giờ từ nhiều năm nay Tòa Tổng Giám Mục
Hà Nội không được xử dụng cái mảnh đất
vốn là của mình và đang là của mình.
Sự thật là ngày 19/9, ngay từ 4 giờ sáng
đã chặn 2 đầu của Phố Nhà Chung, với
lực lượng cảnh sát cơ động, với xe ủi,
với cả chó nghiệp vụ nữa, người ta canh
giữ để vội vã làm ở đấy một
vườn hoa để nói làm vườn hoa đó là chính nghĩa.
Sự
thật là người ta
đã phải vội vã và góp phần lén lút để làm
điều đó, đó là Sự
thật thưa anh chị
em.
Sự thật là Đức Tổng Giám Mục đã
lên tiếng, để khiếu nại để phản đối
cái hành vi ấy đó là Sự thật thưa anh chị em.
Và chúng ta được mời gọi tôn
trọng cái Sự
thật đó, tôn trọng
cái Sự thật rằng chính Tòa Giám Mục
chứ không phải ai khác, đang làm chủ sở hữu đích
thật của mảnh đất ấy.


Cũng vậy Sự thật là có một ngày nọ theo lời
Đức Tổng Giám Mục mới kể, và trên đài cũng
như trên internet đã tường thuật, một ngày nọ họ
đã mời tất cả kể cả giám mục
Nguyễn Văn Căn, sau này là Đức Hồng Y Nguyễn Văn Căn
cho đến nhân viên rốt hết trong Tòa Giám Mục đi
họp. Và sau một buổi họp về đến
nhà thì người ta xây bức tường ngăn giữa
Tòa Giám Mục và Tòa Khâm Sứ bây giờ đấy.
Đã được xây lênSự thật là như vậy.
Sự
thật là mảnh
đất Thái Hà của chúng ta đây, cha già Vũ Ngọc Bích
chẳng bao giờ ký giấy bàn giao.
Sự
thật là cha già Vũ
Ngọc Bích ở cái tòa nhà bây giờ là bệnh
viện Đống Đa cho đến năm 1973.
Sự thật là mãi đến thập niên 90,
người ta xây một căn nhà bé bé chống mấy cây cột
và cha già Bích chống gậy cóc cóc ra cản và người ta
đã không xây được. Nếu xưa Cha già Bích đã ký
giấy bàn giao, thì người ta chỉ cần nói
một câu: “Cụ à, cụ đã ký giấy rồi
mà”. Thì một con người tốt lành có lương tri như cha
già Bích sẽ chống gậy đi về thôi.
Sự
thật là ngài chẳng
bao giờ ký cho nên ngài có thể làm.
Như vậy, Sự thật là cha già Bích đã không hề hiến
gì,
Sự thật là Nhà Dòng Chúa Cứu Thế
vẫn là chủ và là sở hữu toàn bộ khu đất
này.
Thế mà Sự thật ấy chúng ta miệt mài đi tìm
vẫn không đạt được, Sự thật ấy vẫn không được tôn trọng.
Chúng ta cần phải xây dựng
đời sống cộng đồng, đời sống gia
đình, đời sống cá nhân, trên nền tảng của Sự thật và đó mới là con đường hợp
với ý của Thiên Chúạ Có điều là để xây
dựng đời sống chúng ta trênSự thật ấy, chúng ta đôi khi phải chiến
đấu với những sự gian dối vốn đầy
dẫy trên thế gian. Thưa anh chị em, trong
khi đi chiến đấu với sự gian dối đó, thì
đâu là con đường của chúng ta. Tôi không muốn nói
đến luân lý Kitô Giáo, tôi chỉ muốn nói đến ngay
con đường của Đức Khổng Phu Tử: “Thiên dụng
nhân chi tương ái tương lợi”, trời muốn người ta thương
nhau và làm lợi cho nhau, “nhi bất dụng nhân, chi tương
ố tương phản giã” người ta ghét nhau và làm hại
nhau. 60,000 mét vuông đất của Dòng Chúa Cứu Thế
và do giáo xứ Thái Hà này đã được xử dụng
rất nhiều vào những công việc, bệnh viện
Đống Đa còn đây, kho bạc còn kia, ủy ban nhân
dân phường còn kia, trụ sở Hội Chữ
Thập Đỏ còn kia, và còn biết bao nhiêu cơ
sở khác còn đây. 60,000 mét vuông ấy chúng tôi đâu có xin
hết.



Có một người kia có 6 hecta đất, ngày nọ người
anh em đến trồng đất xây nhà xây cửa trên ấy
mấy chục năm, khi người chủ sở hữu về
già bèn xin lại một lẻo đất nho nhỏ và bảo
“anh để cho tôi một lẻo đất ấy, tôi xây cái
từ đường thờ bố tôi”. Cái người đã dùng
mảnh đất mấy chục năm ấy bèn sừng cổ
lên nói với ông chủ sở hữu đích thật rằng:
“này anh đừng có đi ăn cắp nhớ,
đất này là đất của tôi”. Anh chị em
thấy có hợp đạo lý không? Chắc
là không.
Có một người kia
có 6 sào ruộng, người ta đã trồng cấy ở
trên đấy 50 năm, bây giờ xin lại một mảnh
đất nho nhỏ để mai táng bố mình. Người nọ xài mấy chục năm rồi bây
giờ quay lại với đạo lý uống nước
nhớ nguồn bảo với người chủ sở
hữu đích thật “Thôi hãy nhường lại cho chủ
sở hữu một mảnh đất nhỏ để nó chôn
bố nó”. Bây giờ anh đã không làm
như thế mà đứng lên chửi bới, thì kẻ
ấy có phải là kẻ uống nước nhớ nguồn
không? Ăn quả nhớ kẻ
trồng cây không? hay là kẻ ăn cháo đái bát
thưa anh chị em.?



Thôi không nói vấn
đề pháp lý, tôi chỉ nói vấn đề đạo
lý. Cũng
tương tự như vậy đối với khu 42 Phố Nhà Chung,
chúng ta đang sống trong một hoàn cảnh ở đó, chúng ta
được mời phải tôn trọng Sự thật, tôn trọng đạo
lý, tôn trọng công bình. Mà
đời sống gia đình cũng vậy thưa anh chị em
chứ không phải đời sống xã hội. Những người vợ vất vả ngày đêm, không
mong gì hơn là người chồng hãy trân trọng
sự vất vả ấy. Những người
chồng làm việc vất vả không mong gì hơn là khi
về nhà được hưởng một nụ cười tươi
của vợ, được thấy vợ con trân trọng
đến nỗ lực của mình, có khi là những thành
công, có khi là những thất bại nhưng mình đã
làm hết mình cho gia đình.Sự thật là mình đã sống hết
mình cho vợ con, vợ con chỉ cần nhớ
đến điều đó. Đấy là tôn trọngSự thật và gia
đình sẽ êm ấm. Những
người anh, người em đã giúp nhau khi còn trẻ,
khi về già tiếp tục giúp nhau trong tình anh em.
Và mỗi người tôn trọng Sự thật là
mình cần đến người khác. Điều
đó sẽ làm cho gia đình chúng ta hòa thuận, v.v.và
v.v. Nhưng người con không thể tát vào mặt bố
mình hay mẹ mình được, sẽ không thể
bất hiếu với bố mình hay mẹ mình
được. Nếu chúng ta thừa nhận
trên một Sự
thật rằng, ta có mặt trên đời này là
nhờ công ơn của bố mẹ. Thành
ra nếu đời sống gia đình, đời sống cá nhân
không được xây dựng trên Sự thật, trên công lý thì
chúng ta sẽ suy sụp.
Nếu như xã
hội chúng ta vẫn còn được xây dựng trên cơ
sở của một sự gian dối, thì lúc bấy
giờ xã hội chúng ta trong thực tế đã đi
vào trong bế tắc và sẽ bị sụp đổ vì
chính những sự gian dối đó. Nếu gia đình
của chúng ta không phải xây dựng trên Sự thật mà là
trên sự gian dối, thì gia đình của chúng ta
sẽ suy sụp. Nếu đời sống cá nhân của
mỗi người chúng ta, không được xây dựng trên Sự thật mà xây dựng trên sự gian dối
thì lúc bấy giờ chúng ta cũng sẽ bị suy
sụp trong đời sống cá nhân, đó là quy luật mà Sự thật thì đôi khi hết sức đơn giản....
Lm Nguyễn Thể Hiện, DCCT
(trích bài giảng Thánh Lễ Chúa Nhật 21/9 tại Thái Hà)