ĐỔI TÊN ĐẢNG ?
ĐỔI TÊN NƯỚC ? ĐỔI CỜ ?
KHI “CON MA TỰ DIỄN
BIẾN” HIỆN HÌNH
------
Đinh Thạch Bích --------
Tháng 11 năm 2009, châu Âu long
trọng kỷ niệm ngày bức tường
Berlin bị dân chúng đập bỏ. Vị thủ
tướng nước Đức thống
nhất chủ trì buổi lễ là một
người đàn bà xuất thân từ
nửa phía Đông của nước
Đức, sau Thế Chiến II bị chia cho Liên Xô
chiếm đóng. Quan khách dự lễ, nổi
bật là đoàn tai to mặt lớn
đến từ Liên Bang Nga , phần còn lại
của Liên Bang Xô Viết sau khi “thôi
cộng sản”. Sự hiện diện đó
cho chúng ta một thông điệp minh bạch
rằng sự sụp đổ của đế
quốc Liên Xô là kết cuộc “rất vô tư”
của cái quá trình
tự diễn biến mà mấy nước
cộng sản sống sót đặt tên cho là diễn biến hòa bình.
Bên lề cuộc lễ, trả
lời báo chí, Gorbachev, nhân vật
được coi là có trách nhiệm
chính tạo điều kiện cho quá trình tự diễn biến nói
trên mau kết thúc, đã cho ta những thông tin
xác thực nhất, rằng :
Tiết lộ của người trong cuộc Gorbachev giúp ta
đánh tan “mây mù
thế kỷ” để xác tín rằng cộng
sản tiêu vong là định mệnh, không thể
đảo ngược. Tại sao ?
Lý thuyết Marx khẳng
định kinh tế là
hạ tầng cơ sở, chính trị là
thượng tầng kiến trúc. Kinh tế
Mác-xít tập trung phương
tiện sản xuất vào tay Nhà-Nước,
lao động tập thể, thì chính trị
Lê-Nin-Nít phải là vô
sản chuyên chính, đơn vị chính trị
xã hội Xít-ta-lin-nít phải là “commune”, Mao-ít dịch
là công xã v.v... chư
hầu cứ thế mà phiên dịch theo “áp dụng sáng tạo”
của từng địa phương ...
Ngay từ đầu, lý thuyết
Marx đi vào thực tế, đã bộc
lộ vô số trật khớp.
Với khẩu hiệu “vừa
làm vừa rút kinh nghiệm”, điều
chỉnh tới điều chỉnh lui, “áp dụng sáng tạo”
riết, thực hành
cương lĩnh cộng sản đã biến chủ
nghĩa Marx thành mớ lý thuyết không
tưởng, và Liên Bang Xô Viết thành công
địch của loài người.
Người cộng sản
đầu tiên “chia tay ý thức hệ” dĩ nhiên
không phải là người bang Việt Nam có
tên Hà Sĩ Phu, mà là người bang Gruzia,
tên Xít-ta-lin. Khi Liên Xô sắp bị Đức
Quốc Xã tiêu diệt, Xít-ta-lin đã phải
đầu hàng tư bản, giải tán Komintern năm
1940 để được Đồng Minh
đánh cứu. Thắng xong Hitler, Liên Xô
được Mỹ tha chết, không dùng mấy
trái bom nguyên tử còn lại, đánh
trừ hậu họa, còn được cho “sống
chung hòa bình”. Chính Mao đã công khai
lên án Xít-ta-lin là “phản cách mạng” và
“xét
lại” vì cái “tội sống chung hòa
bình” này ... Kinh tế cộng
sản đã hoàn toàn trật khớp
với chính trị cộng sản.; càng điều chỉnh
càng trật khớp; cộng sản nọ
chỉ mặt mắng cộng sản kia, nhưng
quanh đi quẩn lại cùng một giuộc kinh tế tập sản,
lợi nhuận tính bằng công điểm
và tem phiếu. Cuối cùng không tiêu diệt
được đồng
tiền; ngược lại, bị ̣đồng
tiền đè chết dí. Được Tư
Bàn tha chết, cho “sống chung hòa bình” mà
vẫn không ngóc đầu lên được.
Sau khi Xít-ta-lin “chuyển sang từ trần”, Liên Xô càng
lụn bại về kinh tế, lại đồng
thời phải nuôi báo hại 3 mũi bành
trướng, từ Angola sang A-Phú-Hãn,
tới Kampuchia với bọn “lính đánh
thuê” Lê Duẩn, Lê Đức Anh, Đỗ
Mười ... nhóm cầm đầu Liên Xô chưa
kịp “chuyển sang” cái gì mới thì
cứ thay phiên nhau lăn đùng ra chết;
cờ bỗng lọt vào tay Gorbachev, một nhân
vật rất lu mờ trong Bộ Chính Trị,
nhưng được lợi điểm là “trẻ”.
Quyết định đưa
phương án “Glasnost và Perestroika”
để cứu Liên Xô ra khỏi lụn bại,
là quyết định “nhất trí” của
Bộ Chính Trị, không phải của một mình
Gorbachev. Nghe phiên dịch Perestroika thành “cải tổ cơ
cấu”, rồi nghe Hà Nội hô theo khẩu
hiệu “đổi mới hay là chết”, ngay
lúc đó ta không thể hiểu hết đàng sau là cái
gì ? Cơ cấu gì phải cải tổ ? Cải
tổ như thế nào ? Tại sao phải cải
tổ? Bây giờ thì ai nấy đã thấy
rõ : đàng sau các khầu hiệu tơ lơ
mơ kia là Karl Marx đi đầu hàng Adam Smith và
Ricardo. Nói khác đi là kinh
tế tập sản chào thua kinh tế tư sản;
chủ nghĩa tập thể chào thua chủ nghĩa
cá nhân. Nói khác đi nữa : kinh tế thị trường
với tự do cạnh tranh đại
thắng kinh tế kế hoạch với
nhà-nước chỉ huy.
Trong khi Gorbachev loay hoay ở
Mát-scơ-va thì ở Bắc Kinh
Đặng Tiểu Bình cũng “thử
thời vận” với khẩu hiệu “mèo
trắng, mèo đen, miễn bắt
được chuột”, tơ lơ mơ không
kém. Thực tế đàng sau ví von
kia là : phải đi con
đường kinh tế tư bản mới mong
dân giàu nước mạnh. Biện minh
rằng đó là “chính
thống” theo lời Mác dạy (chấp nhận
quá độ đi qua con đường tư
bản để “tiến lên chủ nghĩa xã
hội”). Mưu Tàu ranh ma hơn kế Nga,
Đặng Tiểu Bình được sự
làm ngơ của Mỹ, thẳng tay
đàn áp sinh viên đòi Dân Chủ ở
Thiên An Môn, kéo dài chế độ tập
sản Tàu, hoàn chỉnh theo mẫu Thái
Bình Thiên Quốc, pha chế với pháp trị
Tần Thủy Hoàng. Pha chế kiểu
gì cũng không che đậy được
thực chất đầu
hàng và thỏa hiệp với Tư Bản
để củng cố Đế Quốc Tàu bành
trướng. Được sự
nâng đỡ của Tư Bản Mỹ, suốt 15
năm qua Tầu Công “đi hia 7 dặm”
với chủ trương “ngậm thẻ qua sông, lấy
mỡ Mỹ rán Mỹ”, đã
trở thành một siêu cường kinh tế
ngang ngửa với Mỹ. Về chính trị,
Tàu Cộng đã trở thành một
thứ thực dân
mới, bành trướng mạnh phía Nam
Á, Trung Á, và châu Phi. Tuy nhiên, càng bành
trướng thì các yếu tố tự
hoại bẩm sinh của mô thức kinh tế thị trường theo định
hướng xã hội chủ nghĩa (như
Janos Kornai đã cảnh báo) càng mau phát tác, kích động
quá trình tự hoại diễn biến tăng tốc, có thể
làm cho nước Tàu
bị xé xác
từ bên trong.
Tóm lại, con đường
cộng sản là con đường lụn
bại. Chủ
nghĩa cộng sản tự thân nó đã
chứa đựng đầy đủ yếu
tố tự hoại. Cộng sản đã
đầu hàng Tư Bản, tuy mỗi nước
có cách ̣đầu hàng khác nhau. Liên
Xô ̣đầu hàng tương đối ít gian
lận, ít phản phúc, nên cái giá
người dân Liên Xô phải trả tương
đối nhẹ. Tàu Cộng đầu hàng gian lận
và phản phúc; dân Tàu đang và sẽ
phải trả giá nặng nề hơn.
-----
Trở lại Việt Nam, Hồi
Ký Trần Quang Cơ (cựu thứ
trưởng ngoại giao VGCS) đã cho ta thấy
đảng cộng sản VN từ khi ra
đời năm 1930 đến nay đã 3 lần
bán nước và 2 lần phản chủ (www.vietnamexodus.org). Trong tình hình “Tổ Quốc Xã Hội
Chủ Nghĩa Liên Xô” đã biến mất, “láng
giềng 4 tốt” với “16 chữ vàng”
không còn giâú diếm thái độ “xô
vanh nước lớn”, bản thân lại
bị rơi mặt nạ “buôn
dân bán nước, cõng rắn cắn
gà nhà” bị toàn dân lên án,
tập đoàn cầm quyền Hà Nội “đối
phó” ra sao ?
Trông gương Liên Xô, Việt Gian
Cộng Sản luôn luôn bị con
ma diễn biến hoà bình ám ảnh.
Chúng nhìn ̣đâu cũng thấy kẻ thù,
cho nên lúc nào cũng trong tâm lý “đối phó”..Từ
khi Liên Xô sụp đổ, chúng như chó mất
chủ, phải kéo nhau sang đầu hàng Tàu
Cộng, điều kiện gì cũng chịu, dâng
cúng gì cũng đưa. Năm 2009 coi như VGCS
gặp phải sao quả tạ .:
Bằng cớ VGCS đổi
giống làm người Tàu Xô Viết nhìn đâu cũng thấy. Cho nên, bao nhiêu thiện
chí dỗ dành, giúp xây dựng hay cải
thiện cũng bằng vô ích. Boris Yeltsin,
người tự đứng ra nhận
trách nhiệm xé xác đế quốc
Liên Xô, vớt vát tàn dư gom thành
Liên Bang Nga ngày nay đã từng nói “cộng sản không có thuốc
chữa; phải dẹp bỏ nó”. Hơn
ai hết, VGCS biết rõ điều đó,
nhưng vì đã là một tỉnh bộ
của ĐCS Tàu nên ngày nào ĐCS Tàu
còn đó thì VGCS còn cố bám.
Chỉ e rằng CS Tàu còn đó mà VGCS
sẽ chết trước, bởi vì
những triệu chứng bùng vỡ
đang xuất hiện ở VN trước và
nhiều hơn bên Tàu, bởi những lý do
sau đây :
Cỗ máy quyền lực áp
chế của VGCS chỉ tương đối
hữu hiệu trong một xã hội khép
kín, một Goulag. Cách mạng tin
học cuối thế kỷ 20 bước sang
đầu thế kỷ 21, đã chọc thủng
mọi bưng bít, thâu ngắn khoảng cách
người với người, đem thông tin
và tri thức vượt không gian và
thời gian, vượt mọi ranh giới
quốc gia, không sót một xó xỉnh u tối nào.
Tư bản, lao động, tri thức, thậm
chí chủ quyền
quốc gia, ào ạt toàn cầu hóa.
Tất cả quấn quít vào
nhau, kết tinh thành cái gọi là xu thế thời đại
lấy con người làm cứu cánh. Không-thời-gian
của xu thế ấy, nhà tư tưởng siêu
việt của Việt Nam đầu thế kỷ 20 - Lý Đông A - gọi là Thời Đại Nhân
Chủ. Con Người làm chủ lịch
sử. Con Người có trách nhiệm duy
trì giống người, bảo vệ hành tinh
Người đang sống. Con Người
phải tử tế với nhau, giúp nhau mưu
cầu hạnh phúc của từng
người. Không được nhân danh bất
cứ thứ gì buộc Con Người
phải hy sinh hay tự xóa mình đi, nhất
là không được ép uổng cá
nhân phải tự biến mình thành nô lệ cho
tập thể.
Trong xu thế thời đại
như thế, đấu tranh giai cấp hoặc kinh
tế thị trường với định
hướng xã hội chủ nghĩa có
chỗ đứng nào không ? Trong xu thế thời
đại ấy, chủ nghĩa cũng như cơ
chế cộng sản nếu không tự tiêu vong
thì cũng bị đào thải. Chính vì
thế mà những ngày gần đây hàng
ngũ VGCS bỗng nhiên nhốn nháo. Trong nội
bộ, đầu não chúng họp hành liên miên, lý
luận đủ kiểu :
Trong khi chưa bàn tán ra
được cách đối
phó nào cho nhất
trí, chắc ăn nhất là bắt lầm hơn bỏ sót. Nhìn
̣đâu cũng thấy kẻ thù, bắt
tùm lum; tập đoàn nọ bắt lầm lâu
la của tập đoàn kia. Bắt rồi tha,
rồi bắt lại. Nhiều khi bắt rồi
phải đem ra tòa xử diễn tuồng pháp
trị vụng về, lòi đuôi xã hội đen
với luật rừng xanh. Tô Huy Rứa
hô hào nâng cao phẩm chất đảng viên : nào
là khí tiết, nào là trí tuệ,
nào là kinh nghiệm. Cả 3 thứ đó
ở thế hệ đảng viên 7x, 8x, 9x, hoàn
tòan không có; các thế hệ trước
hoặc đã bị loại, hoặc
đã bỏ đảng, hoặc trùm chăn
tiêu cực. Chưa bao giờ bí mật nội
bộ đảng bị tiết lộ nhiều và
nhanh như bây giờ. Chưa bao giờ chóp bu
đảng nghi ngờ, giữ miếng, theo dõi
nhau khẩn trương như
bây giờ. Chưa bao giờ chóp bu đảng
cứ phải họp xoành xoạch kiểm điểm bóc mẽ nhau “hơi bị căng” như bây giờ. Chưa bao
giờ đảng ta nơm
nớp sợ tự diễn biến
như bây giờ. Vì thế, chưa bao giờ
cuộc sống hàng ngày của người dân
trở nên bất trắc như bây giờ,
vì đảng ta hoảng hốt đối phó ...
sảng.
-----
Đảng cộng sản Việt
gian, trong xu thế thời đại cũng như
trong trật tự địa chính trị châu
Á và thế giới đang sắp xếp
lại, thế tất phải tiêu vong. Vấn ̣đề
còn lại của quốc dân VN là cái
gíá phải trả và thời khóa
biểu chuyển hóa. Đáp án của bài
toán chuyển hóa vất vả này sẽ
là đề tài trong một dịp khác.
Đinh Thạch Bích