MỐI T̀NH TỪ
HẢI-THÚY KIỀU
Nguyễn Văn Nghi (Trích
đăng nguyệt san Con Ong Việt số 56 tháng 1-2005)
Trong Truyện
Kiều của Nguyễn Du, Từ Hải gập Thúy
Kiều lúc nàng bị Bạc Bà đánh lừa, nói là
cưới làm vợ cho cháu là Bạc Hănh, rồi sau đó
lại bắt Kiều tiếp khách. Đây là lần
thứ hai Kiều bị đẩy vào thanh lâu, nghĩa là
cuộc đời đă ba ch́m bẩy nổi. Có thế mới thấy mối t́nh của Từ
Hải sau này đối với Kiều thật là vị
tha quảng đại, hợp với tính chất khóang
đạt của họ Từ.
Vậy
Từ Hải là hạng người thế nào? Vào lúc
này, Kiều đă hoàn toàn đầu hàng số phận,
chịu làm gái lầu xanh:
Biết
thân chạy chẳng khỏi trời
Cũng
liều mặt phắn cho rồi ngày xanh
Chính trong cảnh ngộ tuyệt vọng đó,
Thúy Kiều gập Từ Hải:
Lần thâu gió mát trăng thanh
Bổng
đâu có khách biên đ́nh sang chơi
Râu hùm, hàm
én, máy ngài,
Vai năm
tấc rộng, thân mười thước cao,
Đường
đường một đấng anh hào
Côn
quyền hơn sức, lược thao gồm tài.
Đội
trời đạp đất ở đời
Họ
Từ tên Hải, vốn người Việt Đông.
Giang
hồ quen thú vẫy vùng
Gươm
đàn nửa gánh, non sông một chèo.
Từ Hải t́m
đến Kiều không phải do sự t́nh cờ ngẫu
nhiên. Từ Hải đă nghe tiếng Kiều, tuy v́
cảnh ngộ phải làm gái lầu xanh, nhưng v́ là con
nhà thi lễ, có học, đàn giỏi, thơ hay, nên trong
cử chỉ hằng ngày vẫn biểu lộ
được sự thanh cao căn bản:
Qua chơi
nghe tiếng nàng Kiều,
Tấm
ḷng nhi nữ cũng xiêu anh hùng.
Thiếp
danh đưa tới lầu hồng,
Hai bên cùng
liếc, hai ḷng cùng ưa
Ngay khi vừa
gập nhau, Từ đă nói rơ ḿnh không phải là hạng
người t́m thú vui chốc lát:
Từ rằng: “Tâm phúc
tương cờ,
Phải
tuồng trăng gió vật vờ hay sao?”
Và cho biết là
cũng đă nghe tiếng Kiều có phần cách bậc
đối với bọn khách làng chơi tầm
thường:
“Bấy lâu nghe tiếng má đào,
Mắt
xanh chẳng để ai vào có không?
Một
đời được mấy anh hùng,
Bơ chi
cá chậu chim lồng mà chơi!”
(Tương truyên
rằng Nguyên Tịch đời Tấn nh́n ai với
mắt xanh là có ư xem trọng, nh́n ai với mắt trắng
là coi thường.) Và Từ Hải cũng biểu
đồng t́nh ngay với Kiều, cho hạng người
tầm thường, sống trong ṿng giam hăm câu thúc theo thói
tục th́ không đáng được chú ư. Chỉ họ
Từ mới là hạng anh hùng hiếm có. Nói chung
là trước khi gập Kiều, Từ Hải đă
biết tư cách của nàng không cam tâm làm gái lầu xanh
tầm thường, mà chàng đă có ư xem nàng là hồng nhan
tri kỷ. Kiều là cô gái “Thông
minh vốn sẵn tự trời”, nên biết ngay họ
Từ quả đáng mặt anh hùng:
Thưa
rằng:”Lượng cả bao dung
Tấn
Dương được thấy mây rồng có phen.
Rộng
thương cỏ nội hoa hèn
Chút thân bèo
bọt dám phiền mai sau.”
(Tấn Dương là nơi
Đường Thế Dân khởi binh đánh nhà Tùy,
lập nghiệp nhà Đường. Kiều tin rằng
họ Từ có tài làm nên đế nghiệp.)
Từ Hải
chắc chắn là phải phục tài xét đoán của
Kiều, mới gập mà đă biết rơ tài chí của
ḿnh:
Nghe
lời vừa ư gật đầu
Cười
rằng:” Tri kỷ trước sau mấy người!
Khen cho con
mắt tinh đời
Anh hùng
đoán giữa trần ai mới già!
Một
lời đă biết đến ta
Muôn chung ngh́n tứ cũng là có nhau!”
Mới gập nhau
lần đẫu, lại gập trong lầu xanh, mà hai
người đă có những tư tưởng tâm
đầu ư hợp, tính chuyện gắn bó trăm năm!
Trước
đây, lúc bị bán vào lầu xanh lần đầu,
Kiều cũng đă được một khách làng
chơi là Thúc Sinh mê v́ sắc, đắm v́ tài, trả
tiền cho mụ Tú Bà để chuộc về. Lúc Thúc Sinh
gập Kiều lần đầu, Nguyễn Du nói rất
nhiều tới nhan sắc quyến rũ
của Kiều:
Trướng
tô giáp mặt hoa đào,
Vẻ nào
chẳng mặn, nét nào chẳng ưa
Hải
đường mơn mởn cành tơ
Ngày xuân càng
gió, càng mưa, càng nồng
Nguyệt
hoa, hoa nguyệt năo nùng
Đêm xuân
ai dễ cầm
ḷng được chăng!
Thúc Sinh có mê
Kiều cũng như bao nhiêu người mê gái khác, chỉ
nhằm vào thú vui vật chất, dần dà có quấn quưt,
nhưng không phải là t́nh yêu bộc phát từ tâm linh,
như Từ Hải yêu Thúy Kiều:
Sớm
đào, tối mận, lân la,
Trước
c̣n trăng gió, sau ra đá vàng.
Hay là: Miệt mài trong cuộc truy hoan
Càng quen
thuộc nết, càng dan díu t́nh
Nguyễn Du cố
ư nhấn mạnh tư cách tầm thường của Thúc
Sinh,
có tiền, nhưng chỉ có
thể có sự say mê tầm thường:
Lạ cho
cái sóng khuynh thành,
Làm cho
đổ quán, xiêu đ́nh như chơi!
Thúc Sinh
quen thói bốc rời,
Trăm
ngh́n đổi một trận cười như không!
Phải quả
quyết Nguyễn Du đánh giá rất thấp sự
đam mê nữ sắc của Thúc Sinh, nhất là lúc anh chàng
bắt gặp Kiều đang tắm:
Rơ ràng trong
ngọc, trắng ngà,
Dầy
dầy sẵn đúc một ṭa thiên nhiên!
Thúc
Sinh tức cảnh làm thơ, yêu cầu Kiều họa,
nhưng Kiều từ chối, nói là v́ đang có tâm sự
buồn. Nhờ nhà, nhớ quê
hương. Thúc Sinh ngạc nhiên hết sức, v́
đinh ninh Kiều là con đẻ của Tú Bà:
Rằng: ”Sao nói lạ lùng thay!
Cành kia
chẳng phải cội này mà ra?”
V́
vậy, Thúc Sinh không cương quyết bảo vệ cho
Kiều, tỏ ra khiếp nhược, sơ vợ cùng
cực. Khi Kiều bị Hoạn Thư bắt cóc
đem về làm người ở, bát hầu ruợu, Thúc
Sinh chỉ dám khóc thầm!
Trái lại sau khi
Từ Hải chuộc Kiều về, đường hoàng
chung sống:
Trai anh hùng, gái thuyền quyên
Phỉ
nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi
rồng
Đối với
Thúc Sinh, Nguyễn Du không dùng mấy chữ “Trai anh hùng, gái
thuyền quyên. Từ Hải yêu, nhưng không mê mệt
đắm say, không v́ t́nh mà xao lăng ḥai băo vùng vẫy cho
thỏa chí b́nh sinh của ḿnh:
Nửa
năm hương lửa đang nồng
Trượng
phu thoắt đă động ḷng bốn phương
Trông vời
trời biển mênh mang
Thanh
gươm yên ngựa lên đàng thẳng dong.
Kiều ngỏ ư muốn đi theo,
th́ Từ Hải dứt khoát ngăn can:
Từ
rằng: “Tâm phúc tương tri
Sao chưa
thoát khỏi nữ nhi thường t́nh?
Bao giờ
mười vạn tinh binh,
Tiếng
chiêng dậy đất, bóng tinh rợp đường:
Làm cho rơ
mặt phi thường,
Bấy
giờ ta sẽ rước nàng nghi gia.
Bằng
nay bốn bể không nhà,
Theo càng
thêm bận, biết là đi đâu?
Đành
ḷng chờ đó ít lâu,
Chầy
chăng là một năm sau vội ǵ!”
Trong sự ngăn
can đó, họ Từ vừa tỏ rơ ḷng tự tin vào
sự nghiệp tương lai của ḿnh, với lời
hứa chắc nịch sẽ đón Kiều sau khi
chiến thắng. Tâm tư họ Từ
đúng là tâm tư của người chồng lo lắng
cho vợ trong lúc phải bôn ba rày đây mai đó.
Trong
lúc gian díu với Thúc Sinh, Kiều nhiều lần giục
giă anh chàng về báo cho vợ cả là Hoạn Thư
biết. Đằng nào th́ cụ thân sinh họ Thúc
cũng đă theo lời quan trên, cho phép
anh ta cưới Kiều làm vợ lẽ. Vậy th́
việc báo tin cho vợ cả không có ǵ là khó theo phong tục thời
đó. Vậy mà anh chàng mê gái vẫn lần
lựa giấu diếm. Do đó mới có cảnh
Hoạn Thư bồ trí bắt cóc Kiều, hành hạ tàn
nhẫn sau này. Chính Hoạn Thư tuyên bố:
“Ví bằng thú thật cùng ta,
Cũng
dung kẻ dưới, mới là lượng trên...
Nhưng mà v́ Thúc
Sinh:
...“Lại
c̣n bưng bít giấu quanh,
Làm chi
những thói trẻ ranh nực cười!
Tính
rằng cách mặt khuất lời
Giấu ta, ta cũng liệu bài giấu cho!”
Người
như Thúc Sinh quả thực không thể có được
mối t́nh chân thực. Tư cách này so với họ Từ
cách nhau như trời với vực! Nói cho công bằng th́
sự liên hệ Thúc Sinh-Thúy Kiều, tuy bắt đầu
bằng hành động truy hoan, hưởng lạc,
nhưng sau rồi cũng có chút t́nh gắn bó, nhưng
vẫn không thề gọi là t́nh yêu.
V́
vậy cho nên Thúy Kiều đối với Từ Hải
cũng khác hẳn tâm t́nh đối với Thúc Sinh. Trong
hơn một năm chung sống, lại có cưới hỏi
đàng hoàng, Thúy Kiều vẫn không cảm thấy tin
tưởng về tương lai phối ngẫu giữa
hai người. Nàng luôn luôn nhắc nhở Thúc Sinh:
“Thiếp như hoa đă ĺa cành,
Chàng như con bướm lượn vành mà chơi...”
Hay là:
“...B́nh Khang nấn ná bấy
lâu,
Yêu hoa yêu được một mầu điểm trang.
Rồi ra lạt phấn phai hương,
Ḷng kia giữ được thường thường
măi chăng?”
Hiển
nhiên Kiều sợ vợ cả Thúc Sinh. Nhưng tâm sự của nàng bị ưu tư
dằn vặt, một phần cũng v́ không tin ở t́nh
yêu của họ Thúc.
Khác hẳn với
ḷng mong mhớ khi Từ Hải xông pha
con đường vô định:
Cánh
hồng bay bổng tuyệt vời,
Đă ṃn
con mắt phương trời đăm đăm.
Khi quân Từ
Hải tiến vào địa phương Kiều cư
ngụ, mọi
người khiếp sợ cảnh chiến
tranh loạn lạc, bồng bế nhau đi lánh nạn và
khuyên Kiều tạm lánh cơn binh lửa:
Ngất
trời sát khí mơ màng,
Đầy
sông ḱnh, ngạc, chật đường giáp binh.
Người
quen thuộc kẻ chung quanh,
Nhủ nàng hăy tạm
lánh ḿnh một nơi.
Nhưng Kiều nhất định không đi:
Nàng
rằng: ”Trước đă hẹn
lời,
Dẫu trong
nguy hiểm, dám rời ước xưa!”
Kiều nghi
ngờ Thúc Sinh ngay cả trong khi chung
đụng hàng ngày. Nhưng nàng lại rất tin vào
một lời hứa của Từ Hải!
Và
Kiều đă đặt niềm tin đó đúng chỗ,
đúng người. Lúc này Từ Hải
đă chiếm được nhiều đất, đă
lập riêng một triều đ́nh. Quân đó là do
Từ phái về đón Kiều, với đầy
đủ nghi trượng dành cho một bà hoàng hậu.
Từ
Hải không phải chỉ quư trọng tài sắc của
Kiều, mà c̣n rất thông cảm những nỗi gian truân,
khổ nhục của Kiều. Nghe Kiều kề
lại cuộc đời lưu lạc phong trần,
bị hà hiếp lừa đảo, trụy lạc
“thanh lâu hai bận, thanh y hai
lần”, ông vua một cơi chẳng những không hề chê
bai, khinh bỉ, mà c̣n phẫn nộ, giúp nàng trả thù. Kiều được t́nh yêu của Từ
Hải nâng từ vị thế thấp nhất của xă
hội, lên địa vị cao nhất của quan ṭa
để xét xử những phường gian manh, tàn ác
đă đi qua đời nàng. Sau khi đền ơn
trả oán, Kiều cảm tạ th́ Từ giải thích
rất rành mạch:
Từ
rằng: “Quốc sĩ xưa nay,
Chọn
người tri kỷ một ngày được chăng?
Anh hùng
tiếng đă gọi rằng:
Giữa
đường dễ thấy bất bằng mà tha!
Huống
chi việc cũng việc nhà
Lọ là thâm tạï mới
là tri ân!”
Họ Từ c̣n là một
người chồng rất chu đáo, biết lo nghĩ
đến cả việc nhà của vợ:
“Xót nàng c̣n chút song thân,
Bấy nay kẻ Việt người Tần cách xa.
Sao cho muôn dậm một nhà,
Cho người thấy mặt là ta cam ḷng.”
Cuộc
mưu bá đồ vương của Từ Hải
bền vững tới năm năm. Cho tới
khi Kiều nghe lời dụ dỗ của Hồ Tôn
Hiến, khuyên Từ ra hàng, để bị tên này lừa,
thừa cơ Từ ra khỏi thành nghị ḥa mà đánh úp,
giết Từ. Trong những nhà phê b́nh Truyện Kiều, có
người đă chê Từ là “Bốn bể anh hùng c̣n
dại gái”. Phê b́nh như thế, có lẽ
đúng v́ sự nghiệp của Từ tiêu tan một cách
phi lư. Nhưng việc Từ thuận
hàng có thể chứng tỏ t́nh yêu của Từ
đối với Kiều thực là bao la trường
cửu. Sau nhiều năm chung
sống, th́ không c̣n cái say mê cuồng dại nữa, mà
chỉ c̣n mối t́nh bền chặt keo sơn.
Kiều suy nghĩ
theo lối người phụ nữ
b́nh thường, muốn có ḥa b́nh, để ḿnh
được về quê, chồng được quyền
cao chức trọng, mà vợ thê vinh tử ấm, cha
mẹ họ hàng cũng được thơm ây. Đây là lối suy nghĩ thực tế của
một người mệt mỏi đă trải qua
nhiều gian truân.
Nguyễn Du viết
Truyện Kiều phỏng theo truyện
Đoạn Trường Tân Thanh của Thanh Tâm Tài Nhân. Ông
đă cắt bỏ, sửa đổi nhiều chi
tiết, nên các nhà nghiên cứu xác nhận Truyện Kiều
là do ông sáng tác, tuyệt không mô phỏng, cho nên truyện
hấp dẫn, cảm động hơn. Nhiều tác
giả lừng danh thế giới thường dựa vào
những mẩu chuyện cổ xưa để sáng tác
những tác phẩm để đời, như các tác
giả trường phái cổ điển Pháp Corneille,
Racine, hồi thế kỷ 17, dựa vào các chuyện
thần thoại cổ La, Hy, mà viết các kịch bản
đă làm say mê từ vua chúa đến thứ dân.
Người đọc hay xem kịch không c̣n nghĩ
đến nguồn gốc cốt chuyện hay nhân vật,
mà chỉ nhớ diễn biến các sự kiện, hành
động của nhân vật theo
chủ đích của tác giả
Vậy
mà đoạn Từ Hải đầu hàng để
bị giết, chết đứng giữa sân, cụ
Nguyễn Du lại để nguyên. Nếu
nói cụ cố ư để làm nổi bật tấm ḷng
của Từ Hải yêu Kiều, có lẽ cũng không sai.
Từ Hải chết đứng cho đến khi Kiều
đến bên ḿnh vật vă khóc than, Từ mới ngă ra:
Lạ thay
oan khí tương triền
Nàng
vừa phục xuống, Từ liền ngă ra!
Oan khí tương
triền là nỗi oan ức vấn vít vào nhau.Từ
chết không nhắm mắt, phải đợi đến
khi Kiều bầy tỏ sự ăn năn
thống khổ v́ sự lầm lỡ của ḿnh mới
chịu ngă ra!
Nói về cuộc
đời t́nh ái của Kiều mà không nói đến
mối t́nh đầu của nàng và Kim Trọng, là một
thiếu sót lớn lao.
Trong ba
người có thể gọi là người yêu của
Kiều, chỉ có Kim Trọng là người do nàng tự
do lựa chọn. Thúc Sinh và Từ Hải là những ân nhân của Kiều, cứu nàng ra khỏi
vũng bùn nhơ nhớp. Nàng cảm thấy
có bổn phận phải đem chân t́nh để báo
đáp. V́ vậy mà trong trái tim
của Kiều, t́nh cảm giành cho Kim Trọng mới
đích thực là t́nh yêu. Nhưng t́nh ư của
Kim Trọng dẫu có nồng nàn tha thiết cũng không
thể ví với mối t́nh của Từ Hải. Kim
Trọng bỏ nhiều công phu, thời giờ theo dơi, sắp xếp để
được gập Kiều. Khi ta theo
dơi một sở thích nào th́ đó là hành động tất
nhiên.
Kiều
yêu Kim Trọng cũng không hẳn v́ tiếng sét ái t́nh.
Tác giả đă chuẩn bị rất kỹ cho cuộc
t́nh đó: trai tài gái sắc, môn đăng hộ
đối:
Nguyên
người quanh quất đâu xa,
Họ Kim
tên Trọng vốn nhà trâm anh.
Họ Kim là bạn học của Vương Quan,
em trai Thúy Kiều, tất nhiên đă biết thân thế
cũng như tài sắc của Kiều, và đem ḷng mơ
tưởng. Họ lại gập nhau trong một buổi
chiều xuân thơ mộng:
Cỏ non
xanh tận chân trời,
Cành lê
trắng điểm vài bông hoa.
Cụ
Nguyễn Du đă chuẩn bị rất kỹ. Trong
lần gập gỡ đó, hai bên:
T́nh trong như đă, mặt
ngoài c̣n e;
Chập
chờn cơn tỉnh, cơn mê,
Rốn
ngồi chẳng tiện, rút về chỉn khôn.
Nghĩa là ít
nhất họ cũng có sự lựa chọn đắn
đo từ trước. Nói chung th́
đây là cuộc t́nh lư tưởng theo quan niệm sống
trong xă hội thời đó. Phải công nhận việc
Thúy Kiều dám vượt rào qua thăm Thúc Sinh hai lần
trong một ngày để xác nhận t́nh yêu của ḿnh, là
một hành động can đảm ít có lúc bấy
giờ.
Nhưng
đối với mối t́nh tha thiết đó của giai
nhân, Kim Trọng thủy chung chưa có
hành động nào tích cực. Kim Trọng về thọ
tang chú th́ gia đ́nh Kiều bị nạn. Kiều
phải bán ḿnh chuộc cha, bắt đầu cuộc
đời luân lạc 15 năm. Trong thời gian
đó, Kim Trọng có nhớ thương Kiều thật,
nhưng vẫn cưới vợ là Thúy Vân, em Thúy Kiều vẫn
chăm chỉ học hành, thi đỗ làm quan. Chàng thương nhớ nàng, nhưng chỉ xót xa,
đổ lệ, tâm tư thực sự ray rứt,
nhưng vẫn ngồi yên trong cuộc sống b́nh
thường. Chàng có ngỏ ư muốn
đi t́m Kiều, nhưng ư tưởng đó không bao
giờ được thực hiện.
Sau 15 năm
trả hết nợ phong trần, hai lần tự tử
không chết, Kiều may mắn gập
lại gia đ́nh “này chồng, này mẹ, mày cha; này là em
ruột, này là em dâu”, Kim Trọng muốn nối lại
duyên xưa mà bị Kiều từ chối nên đă phân bua:
“Bấy lâu đáy biển ṃ kim,
Là
nhiều vàng đá, há t́m trăng hoa?”
Chúng ta hơi
ngỡ ngàng, v́ “đáy biển ṃ kim”
của Kim Trọng chỉ là những lời nhắn nhe,
thư từ ḍ hỏi vu vơ.
Theo ư kiến
của mọi người, kể cả Thúy Vân, Kiều
chịu làm đám cưới để gọi là trọn
lời ước cũ, nhưng nhất định không chung sống ái ân như vợ chồng
thực. Kiều đinh ninh rằng v́
cảnh ngộ, nàng phải lỡ bước, tấm thân
dạn dầy, nhưng vẫn không bao giờ xem Kim
Trọng cũng như những người khác đă
chiếm được thể xác nàng. Đó là quan
niệm về chữ trinh lư tưởng trong trường
hợp oái oăm này:
Chữ
trinh c̣n một chút này
Chẳng
cầm cho vững, lại dày cho tan!
Và Kim
Trọng cũng miễn cưỡng nhận lời:
“Ai ngờ họp lại một
nhà,
Lọ là
chăn gối, mới ra sắt cầm?”
Đối với
cụ Nguyễn Du, th́ giàn xếp như vậy không có ǵ
miễn cưỡng cả, v́ nó hợp với đạo
lư cổ truyền! Nhưng chúng ta th́ không thể không thấy
mối t́nh Kim Trọng-Thúy Kiều, tự lúc đầu
đă chấp hành đúng kỷ luật, khuôn khổ
đạo đức đương thời, th́
đến đây là giai đoạn mỏi mệt, phai
mờ, chỉ c̣n cần sự thu vén cho hợp với xă
hội, nhất là để cho câu truyện có thủy có
chung!
Xét cho cùng, trong các
cuộc t́nh mà Thúy Kiều đă trải qua, th́ mối t́nh
Từ Hải-Thúy Kiều đáng gọi là xác thực,
đầy đủ tính chất đặc trưng
nồng nhiệt tự trong tâm hồn, không bị ngoại
cảnh chi phối, mà cũng không bao giờ cần
ngoại cảnh tô vẽ. Có vậy cụ Nguyễn Du
mới dùng mấy chữ Trai anh hùng gái thuyền quyên
để nói về Từ Hải và Thúy Kiều, mà không dùng
đối với ai khác vậy.
Nguyễn
Văn Nghi