VIỆT CỘNG, VIỆT
CỘNG
Lê Dinh
Hai tiếng này, tôi không
hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng
xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh
từ để ám chỉ những hạng người mà
ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai
tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có ǵ là xấu
xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi,
như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở
thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta
không hay.
Nếu ai chỉ một tên
nào đó mà nói “ Mầy là thằng
Việt Cộng” th́ có nghĩa người đó là một
người xấu xa nhất trong xă hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta,
người ta không giận bằng chủi “Mầy là
thằng Việt Cộng”. Như vậy
đủ biết hai chữ Việt Cộng bị
người đời thù ghét như thế nào rồi.
Mà nghĩ cũng đúng thôi. Nhớ lúc
tôi c̣n nhỏ, năm tôi 11 tuổi, c̣n học ở
trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh
Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ
hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi
đến trường và tôi lưu trú tại nhà d́ tôi cho
đến cuối tuần mới trở về Vĩnh
Hựu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần,
cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục
trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi
đến trường xong là mẹ tôi ra chơ bán 2
chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khô khác. Hai mẹ con đang đi,
độ c̣n nửa đường là tới làng Vĩnh
Lợi, th́nh ĺnh trong một bụi cây rậm rạp, có
một người mặc đồ đen, tay
cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận
mẹ con tôi lại, quát to: Đứng lại! Anh ta
đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi
đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu
tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ
để bán cho Tây không? (Lúc đó, ở tại chợ
Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu
cầu sắt, có một cái đồn của người
Pháp đóng tại đó).
Mẹ tôi run run nói: - Dạ
thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ
bán để lấy tiền mua thức ăn. - Chứ
không phải mẹ con bà đem lương thực cung
cấp cho Tây sao? - Dạ thưa ông, đâu có phải
như vậy. - Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó,
nhưng giỏ trứng th́ bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, c̣n
gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy
nữa là tôi sẽ bắn bỏ. - Dạ mẹ con
tôi đội ơn ông. Thật hú hồn hú
vía. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới
nh́n thấy khẩu súng lục. Sao nó uy
dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng
lần đầu tiên trong đời tôi mới biết
đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những
người mặc đồ đen, đầu quấn
khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và
hai chữ Việt Cộng đă ám ảnh tôi từ
suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn. Nếu không có lần bị đón
đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm
đó, tôi đă trở thành một tên Việt Minh từ
thời trẻ dại này rồi.
Tôi c̣n nhớ rất rơ,
ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm,
như: “ C̣n đâu trên chiên khu trong rừng chiềuBên
đèo lắng suối reo, ngàn thông reoC̣n đâu trên chiến
khu trong rừng chiềuBên đèo đoàn quân réo, đạn
bay vèo…”Hay hùng dũng, như: “ Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta
ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…”Hoặc:
“Đoàn giải phóng quân một ḷng ra điNào có sá chi
đâu ngày trở về…” Và c̣n nữa: “Nào anh em ta cùng nhau
xông pha lên đàngKiếm nguồn tươi sáng…”Hay là
những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi
vẫn c̣n nguyên trong trí nhớ: “Tôi muốn tôi là một
cứu thươngCạnh theo chiến sĩ đến sa
trườngNằm lăn trên lá hay rơm ủBăng
trắng đầu ḿnh những vết thương”
Thật là lăng mạn, thât là dễ thương. Làm sao mà tôi
không bị quyến rũ bởi nét nhạc,
lời thơ như vậy được. Cho nên tôi có ư
nghĩ là ḿnh sẽ phải theo mấy anh lớn
để được vào bưng, được nghe
tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm
lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá
săn sóc vết thương… Rồi một ngày nọ, tôi
được theo đoàn biểu t́nh đi bộ từ
làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh G̣ Công, cách
xa làng tôi 14 cây số, để gọi là… ủng hộ
Việt Minh.
Thức dậy từ 3
giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè,
tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người,
đi theo nhịp trống quân hành “rập rập thùng,
rập rập thùng”… lội bộ suốt 14 cây số,
nhờ vừa đi vừa hát “Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên
đàng”, cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi
đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi ǵ
đâu? Nhưng sau lần gặp gă Việt Minh với
khẩu súng giết người đó, tôi đă bừng
tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ
để ra bưng biền.
Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi,
nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe
đến nó. Năm 1954, gần một triệu
đồng bào miền Bắc, cũng v́ hai tiếng này mà
phải bỏ hết của cải, quê hương, làng
xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa
lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng.
Năm 1975 cũng vậy, v́ hai tiếng này mà hơn hai
triệu người dân miền Nam phải liều
chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài
quỷ dữ. Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy
tiếng “Việt Cộng về” hay “Mấy ổng về”
là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối
chết về phía thành phố để trốn khỏi
bọn Việt Cộng. Rồi nào Việt Cộng pháo kích
vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành,
giết hại trẻ thơ nơi trường học.
Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt ḿn,
phá cầu… C̣n Việt Cộng ngày nay th́ ngoài tham nhũng c̣n
tôi bán nước, buôn dân, bàn tay chúng
phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày
nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu,
Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân
chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như
sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏ tù
nếu dân đứng lên yêu nước chống lại
lũ Hán xâm lăng.
Rồi tôi miên man suy
gẫm, không biết những tên như Nguyễn Tấn
Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng
nghĩ sao - nhưng không biết những tên này có biết suy
nghĩ không – chúng có thấy rằng sao ḿnh đi
đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết
vậy? Ḿnh giành được phân nửa
xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải
ở lại với ḿnh để kiến thiết xứ
sở chứ, sao gần cả triệu người
lại bỏ chạy vào
Từ những việc
bắt người cho ṃ tôm, thả xác trôi sông thuở
đó, cho đến những vụ lường gạt,
gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày
nay, nh́n sự dă man tàn ác của Việt Cộng đối
với người dân cùng chung máu mủ … thật không
thể nào tưởng tượng nổi. Quỷ
chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không
hại người ta, mà nếu quỷ có hại th́
chỉ hại một người thôi. C̣n Việt
Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt
tất cả, đất đai, sông
biển, núi rừng không c̣n, nhưng đó là nói về
mặt những ǵ c̣n nh́n thấy được. C̣n về mặt không nh́n thấy được
th́ là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức,
dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong
trắng trong ḷng trẻ thơ, đưa nhiều thế
hệ con em chúng ta vào ṿng tối ám, dạy chúng dối trá,
dạy chúng tội ác…Nhưng như vậy cũng chưa
đủ. Những nguời đă quá
sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho
chúng ở cũng chưa được yên thân. Chúng
c̣n cho tay chân bộ hạ, núp bóng
dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo
ra ngọai quốc để quyết hành hạ những
người tỵ nạn Cộng sản này cho đủ…
36 kiểu của chúng. Thật trời không
dung, đất không tha.
Ngày xưa, chúng đă
chiếm được phân nửa nước Việt Nam,
tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm
cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đă
biết, Việt Cộng cho đến 1975, c̣n chưa
thấy cái thang máy “biết tàng h́nh” là ǵ, chưa
được nh́n chiếc đồng hồ “12 trụ, 2
cửa sổ, không người lái” là ǵ, không hiểu cái
bồn cầu “để rửa rau” hay để làm ǵ,
trong khi miến Nam lúc đó đă là một trong những quốc
gia tân tiến ở Đông Nam Á châu. Rồi
ḷng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng
sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền
Mầy là thằng
“Việt Cộng”, hai tiếng này nặng lắm, anh
biết không? Nói như thế là anh chửi
tôi đấy, mà chửi tôi thât nặng, đó là tiếng
chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong
những tiêng chửi đương thời. V́ hai
tiếng này đồng nghĩa với ác nhân, hung
đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu
manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu… , lọai
quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh
đâm, trời tru đất diệt.
Ngày đầu năm 2012
Lê Dinh