NGÀY VUI QUA MAU!
Đào
Nương
(Nhật
báo Saig̣n Nhỏ ngày 2 tháng 7, 2011)
Trong bài viết tuần trước, Đào
Nương tôi đă “welcome” bà TKTT đến Hoa Kỳ và lo
sợ khi bà được Việt cộng cho đi tị
nạn Hoa Kỳ v́ “lư do nhân đạo” nhưng
lại giữ “phân nửa” của bà ở Việt
Nam. Thật là ... no good! Có mụ già nhà quê lưu vong
thuộc mẫu người “si t́nh” thường trực
rất “sợ” “thiên đường của bác” tại quê
nhà nhưng cho rằng ra đi như thế th́ thà
đừng đi. Nếu chúng ép phải ra
khỏi nước th́ phải gọi đó là hành
động cưỡng bức ... vô nhân đạo
của bọn Viêt gian cộng sản dành cho một
người đấu tranh v́ dân chủ. Đi
như thế, có khác nào “người đi một
nửa hồn tôi chết, một nửa hồn kia, đợi ... ủ tờ”.
Sống xa “nửa kia” như thế th́ chết c̣n hơn. Ngày
rời Việt
Hệ thống báo Saig̣n Nhỏ hân hoan đón chào bà
Trần Khải Thanh Thủy và hy vọng khi đă chiến
đấu anh dũng trong xă hội cộng sản và
sống sót trong lao tù cộng sản th́ giờ đây bà
cũng sẽ chiến đấu anh dũng, sẽ
tiếp tục đứng thẳng để đối
phó với những “mặt trận” mới đang chờ
đợi bà nơi xứ người. Đào
Nương tôi chợt thấy lo sợ cho bà, “thân gái
dặm trường” với những kẻ thù dấu
mặt.
Trong tù cộng sản, chúng ta có thể
nhận diện kẻ thù dễ dàng. Nhưng
trong t́nh thế đấu tranh chống cộng hiện nay
ở hải ngoại, sự nhận diện kẻ thù khó
hơn nhiều. Nó đ̣i hỏi một
nhận định sắc bén và sự kiên định
lập trường, nh́n vào hậu quả để phán
quyết chứ không dùng cảm tính. Điều này khó
thể đ̣i hỏi nơi một
người vừa mới đặt chân đến vùng
đất tự do “tư bản” sau những năm tù
đày trong ngục tù cộng sản, dù là với một
nhà tranh đấu cho dân chủ như bà Trần Khải
Thanh Thủy.
Trong 26 năm làm báo, Đào Nương tôi đă chào
đón nhiều nhà chống đối, đấu tranh dân
chủ được Việt cộng “thả” và Hoa
Kỳ “nhận” cho tị nạn chính trị. Có những
cuộc đón tiếp rất ồn ào như trường
hợp của Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Chí
Thiện nhưng cũng có “những bước chân âm
thầm” như trường hợp của Bùi Tín, Vũ
Thư Hiên, Dương Thu Hương.
Hiện nay, tất cả đều
đă rơ trắng đen. Việc lột
mặt nạ của một người có hoạt
động t́nh báo th́ cộng đồng người
Việt hải ngoại không làm được. Nhưng phân tích những bài viết (dù có vẻ
chống cộng) nhưng hoàn toàn có tác dụng tuyên
truyền cho cộng sản th́ người Việt hải
ngoại nhận định được ngay sau một
thời gian dù lối viết luồn lách có kỹ thuật
cao.
Nhưng lối văn viết báo, chửi cộng
sản, chửi ông Hồ “ào ào” của bà Trần Khải
Thanh Thủy th́ lại là một chuyện thường
ở huyện trong cộng đồng người
Việt hải ngoại. Bà Thanh Thủy chỉ “ăn khách”
khi bà “đánh trâu” trong nước - ở Hà Nội,
nhưng khi ra hải ngoại th́ bà cũng sẽ chỉ là
một trong hàng trăm ngàn cây bút chống cộng từ 36
năm qua.
Sự kiện đảng “ăn cắp” Việt Tân
(để phân biệt với đảng “ăn
cướp” CSVN) trở thành “bầu show” tổ chức cho
bà ra mắt đồng bào ở thủ đô tị
nạn Little Saig̣n ở Nam Cali ngày Thứ Bảy 2 tháng
7, 2011 lại khiến cho Đào Nương tôi nhớ
lại chuyện cũ.
Tổ chức cũng là “bầu show”
của ông Alibaba Nguyễn Chí Thiện. Nhưng khi ông
Alibaba này bị lột tẩy v́ tội cầm nhầm
tập thơ Vô Đề th́ “đảng ăn
cắp” này lại im thin thít không dám tranh luận hay bênh
vực. Lại càng không dám thú nhận là ḿnh
đă sai lầm.
Tất cả những sự kiện này dễ dàng
đưa chúng ta đến một kết luận: Đây
là một “bầy chó có chủ”, chủ bảo sủa
hướng nào th́ chúng sủa hướng đó, chủ
bảo ngừng th́ phải ngừng. Và tiếp theo, chúng sẽ gục mặt, cúp đuôi, im
lặng để qua cầu. Do đó, hành động
của chúng thường tiền hậu bất nhất,
không có chính sách, không có ḷng nhân đạo, không có lư hay t́nh
với tất cả mọi người, mọi việc.
Chúng ta hiện có vài trăm ngàn người Việt
Thật là tội nghiệp cho bà Trần
Khải Thanh Thủy khi chồng bà, ông Đỗ bá Tân, gia
đ́nh bà c̣n ở lại Việt
Đó là lư do từ khi cộng
sản làm chủ đất nước, trong thập niên
80, 90, hàng triệu người Việt đă vượt
biên xin tị nạn chính trị khắp thế giới.
Những người đến được một vùng
đất tự do là những người may mắn. Chúng
ta chưa có một con số chính thức nhưng số
người Việt vượt biên và vùi thây dưới
Biển Đông được ước định vào
khoảng nửa triệu người. Rồi từ khi
cộng sản Việt Nam mở cửa để bang giao
và hội nhập vào cộng đồng thế giới,
số thanh niên, thanh nữ Việt Nam đi ra nước
ngoài dưới dạng xuất khẩu lao động hay
hôn nhân là ǵ? : Để vượt thoát t́m đường
sống. V́ lư do chính trị hay kinh tế th́ có ǵ khác
biệt khi một công dân không thể có cơm ăn, áo
mặc, bị đối xử như nô lệ ngay trên quê
hương của ḿnh.
Điều này nhà văn Trần Khải
Thanh Thủy biết rơ hơn ai hết. Bà đă
cầm bút, đă chửi cay độc, chửi tàn mạt
cái chế độ cộng sản vô nhân và nhất là bà
đă chế riễu “h́nh tượng thiêng liêng Hồ Chí
Minh” mà bọn Việt cộng ngoài mặt th́ giả vờ
lộng kiếng nhưng bên trong chúng đă liệng
cống từ lâu rồi. Kể từ khi chúng núp bóng “vô
sản” để cướp chính quyền và biến thành
những tên “tư sản đỏ”, một lũ
cướp ngày.
Trong một xă hội như xă hội cộng sản
ngày nay, bà Thanh Thủy thật khó được b́nh an để xử dụng ng̣i bút của bà. Không ai trách một phụ nữ khi hành
động rất đời thường. Chấp nhận ra đi khỏi nước dù
chồng con c̣n kẹt lại. Thoát được ai
th́ may cho người đó. Nhất là khi đang
bị hành hạ dă man trong trại tù cộng sản mà
lại được thả tự do,
lên máy bay đi Mỹ ngay th́ chắc khó có ai từ chối.
Cột đèn mà có chân th́ chúng cũng ra đi mà! V́ ra khỏi nước dưới thời
cộng sản đồng nghiă với ra khỏi đáy
địa ngục. Nhưng bà nhà văn
Trần Khải Thanh Thủy không phải là một phụ
nữ tầm thường. Bà là một
nhà cầm bút đấu tranh cho dân chủ, một nhà tranh
đấu đối lập với nhà nước
cộng sản. Việc chấp nhận t́nh trạng
lưu vong do Hà Nội đưa ra và Hoa Kỳ đồng
thuận để tiêu diệt tiếng nói đối
lập của ḿnh th́ chúng tôi phải coi như đó là
sự đầu hàng của nhà đấu tranh dân chủ
Trần Khải Thanh Thủy trước bạo quyền
của cộng sản Việt
Thông cáo của đảng
“ăn cướp” Viêt Tân làm “bầu show” cho bà nhà văn
Trần Khải Thanh Thủy lại được
đăng tải trên báo Người Việt, một
cơ quan ngôn luận do “nhà t́nh báo” Đỗ Ngọc
Yến thành lập đă soi được vài tia sáng vào
những điều bí ẩn của cuộc ra đi
“đột xuất”. Một người như ông Yến
“được” ngồi ngang hàng với “anh ba” Nguyễn
Tấn Dũng và tên lănh sự CSVN Nguyễn Xuân Phong
thời 1989 th́ thật là một “hănh diện” cho làng báo
Việt ngữ tại Thành Cam.
Khi đồng bào có dịp “tâm t́nh”
với bà Trần Khải Thanh Thủy th́ nên hỏi bà có
biết những điều này không? Nhất là ông Ngô
Kỷ và cái Poster h́nh ông Đỗ Ngọc Yến chụp
chung với Nguyễn tấn Dũng và Nguyễn Xuân Phong do
chính ông “khám phá” trước đây, khởi đầu cho
một cuộc biểu t́nh kéo dài suốt 3 năm qua
trước cửa toà soạn báo Người Việt này. Ông Ngô Kỷ nên nhờ bà Trần Khải Thanh
Thủy kiểm chứng xem h́nh Nguyễn Tấn Dũng
trong h́nh có phải là thật không?
Đào Nương tôi cố tin là bà Trần Khải
Thanh Thủy “ngây thơ”, không hiểu về t́nh h́nh ở
hải ngoại nên vừa ra khỏi ... bến xe Saig̣n là bị rơi vào tay bọn
“đầu nậu” “kháng chiến”. Hai năm qua bà ở tù
cộng sản nên chắc bà chưa biết chuyện giáo
sư Phạm Minh Hoàng bút hiệu Phan Kiến Quốc
đang bị cộng sản bắt giam không xét xử
tại Việt Nam về tội chống chế độ
và bị chúng cáo buộc là đảng viên của
đảng Việt Tân mặc dù vợ chồng ông Pham Minh
Hoàng xác định là họ không có liên hệ với tổ
chức này.
“Bằng chứng phạm tội” của ông giáo sư
người Pháp gốc Việt này là 36 bài “đánh phá
chế độ” khi viết về những tệ nạn
xă hội, về bauxite Việt Nam, về lănh hải. 36 bài
viết này so với hàng trăm bài viết kêu đích danh
Hồ Chí Minh ra mà chửi, chỉ trích chế độ
cộng sản một cách tàn tệ của bà Trần
Khải Thanh Thủy được xuất bản tại
hải ngoại trong hai quyển “Ở tù cộng
sản, đố ai không cười” và “Hồ Chí
Minh, trăm tên, ngh́n mặt” với lợi tựa ngay
trang đầu “Người đă đem chủ nghiă
cộng sản không tưởng và vũ khí vào Việt Nam, gieo
bao tai hoạ cho dân tộc”th́ ăn thua ǵ.
Nhưng không, bà Trần Khải Thanh Thủy không “ngây
thơ” khi liên kết ngay với đảng “ăn
cướp” Việt Tân. V́ trong cuộc phỏng vấn
của đài VOA, bà Trần Khải Thanh Thủy đă thay
“tông”! “Hồ Chí Minh, trăm tên, ngh́n mặt” đă
được bà Thanh Thủy gọi một cách rất
lễ độ là Hồ Chủ Tịch:
(Trích phỏng vấn
của đài VOA):
• VOA: Ngoài sự ủng
hộ từ hải ngoại, theo
chị, c̣n những yếu tố nào khác nữa giúp chị
được phóng thích trước thời hạn và
được sang Mỹ tị nạn trong số rất
nhiều các trường hợp bất đồng chính
kiến khác có hoàn cảnh tương tự như chị?
Trần Khải Thanh Thủy: Ngoài vấn
đề sức khỏe của tôi, c̣n nhân vấn
đề Biển Đông. Việt
C̣n nhiều lư do lắm, nhưng lư do lớn nhất
là tội ác quá trắng trợn của nhà nước
Việt
(ngưng trích)
Bài phỏng vấn của đài VOA với nhà tranh
đấu dân chủ Trần Khải Thanh Thủy rất
dài nhưng Đào Nương tôi nghĩ chỉ với
một câu trả lời trên đây
là đủ để chúng ta nh́n ra nhiều điều:
1. Tư duy”
của bà TKTT về Hồ Chí Minh đă thay đổi: không
ai gọi một tên gieo bao tai hoạ cho dân tộc, bán nước
tức một tội đồ
cuả dân tộc một cách cung kính là Hồ chủ
tịch cả.
2. “Vấn
đề sức khỏe” của tù nhân dù là tù nhân
“vĩ đại” như Trần Khải Thanh Thủy không
bao giờ là mối bận tâm của bọn Viêt gian
cộng sản cả. Khi trả lời như vậy
với đài VOA, bà TKTT đă khinh thường “sự
hiểu biết” của cộng đồng người
Việt hải ngoại trong đó có khoảng vài trăm
ngàn tù nhân chính trị đă sống sót từ các trại tù
cải tạo Cộng Sản Việt Nam không chỉ vài
năm ngắn ngủi như bà mà hàng chục năm hay vài
chục năm.
3. “Vấn
đề Biển Đông”không bao giờ là một bận
tâm của bọn lănh tụ Cộng Sản Hà Nội:. Chúng đă
nhận tiền, nhận ân huệ
cuả Bắc Kinh để chiếm chính quyền. Chúng
đă coi đất nước là của riêng và bây
giờ nếu phải giao đất nước cho Tàu
cộng th́ đó là cũng là công việc của chúng,
người dân không được có ư kiến như
từ trước đến nay, từ khi “Hồ
chủ tịch của bà TKTT” cai trị đất
nước. Điều bận tâm duy nhất của
bọn cộng sản Hà Nội là giữ vững chế
độ để chúng bảo vệ được tài
sản khổng lồ mà chúng đă thu
lượm được. Đất,
biển c̣n hay mất không phải là mối bận tâm
của chúng. Hay nói khác đi, chúng không có
khả năng để “bận tâm hay bảo vệ”
đất nước. Chúng cũng không
t́m “đồng minh ở người Mỹ” v́ bản
chất đa nghi của bọn bất tài, bất
lương, thất học khi cướp được
chính quyền là thường xuyên lo sợ.
Ngược lại, người Mỹ có thứ tự
“ưu tiên” khi bàn về chuyện “đồng minh”, lợi
nhiều th́ quan tâm trướcï. So với những quốc
gia khác đang tranh chấp về Biển Đông với Tàu
cộng, Việt Nam là một quốc gia không mang lợi ích
đến cho người Mỹ như các quốc gia khác
trong vùng: Thái Lan, Phi Luật Tân, Nam Dương, Mă lai,
Singapore, Nhật... v́ nền kinh tế
tŕ trệ của Việt
4. Một
người vừa ra khỏi ngục tù cộng sản sau
nhiều năm bị cô lập và biệt giam mà “b́nh
luận” về t́nh h́nh chính trị thế giới như bà
TKTT th́ quả thật là “khó ai không cười”: “Tháng 7
này giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ bàn về vấn
đề Biển Đông và Việt Nam rất hy vọng
Mỹ sẽ ủng hộ Việt Nam trong lĩnh vực
này.” Theo thiển ư của Đào
Nương tôi, bà TKTT nên t́m một nơi vắng vẻ,
đọc lại sách báo đă xuất bản tại
hải ngoại và nhất là nên học ngoại ngữ.
Ở xứ người mà không biết ngoại ngữ
để theo dơi tin tức trực
tiếp th́ rất phiền. Nhất là không nên
đọc “tài liệu đảng” để b́nh luận
về t́nh h́nh thế giới. Muốn
biết về t́nh h́nh Biển Đông trong tháng 7 này có ǵ
lạ, Đào Nương tôi nghĩ bà TKTT nên đọc bài
“THE PERFECT STORM, ASEAN adrift in South China Sea của kư giả
David Brown trên Asia Times là đầy đủ chi tiết
nhất. (http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/MG02Ae02.html)
5. “C̣n
nhiều lư do lắm, nhưng lư do lớn nhất là tội
ác quá trắng trợn của nhà nước Việt
Dù không muốn chỉ trích hay chào đón một
phụ nữ cầm bút vừa được hít thở
bầu không khí tự do nhưng Đào Nương tôi
nghĩ rằng nên viết ra sự thật mích ḷng
để bà TKTT “đừng quá khinh thường” cộng
đồng người Việt hải ngoại như
lời tuyên bố ở trên. Chắc chắn
bà không phải là người đầu tiên và duy nhất
bị “nhà nước ta” đối xử tệ bạc.
“Kiếp nạn” của bà cũng không
nhiều hơn 85 triệu người Việt
Trong khi đó, nếu là một nhà đấu tranh dân
chủ cho Việt Nam, một người dấn thân cho
một công việc đội đá vá trời là
đi t́m dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam, thái
độ phải khác chứ? Đáng lẽ bà TKTT phải
lên tiếng cho hàng triệu tù nhân không được may
mắn đi Hoa Kỳ v́ lư do “nhà nước ta” lo sợ
cho “sức khỏe của họ” như bà. Tôi cứ
đinh ninh rằng khi được phỏng vấn, bà
TKTT sẽ nói rằng: “Tôi không biết v́ sao tôi lại
được may mắn như thế. V́
đất nước chúng ta c̣n có hàng triệu
người bị giam trong những trại tù khắp
nước. Họ bị bạc đăi
hơn tôi. Họ bệnh nặng hơn
tôi. Họ là những người không tên tuổi,
không ai biết đến nỗi khổ đau của
họ như tôi. Nếu nhà nước cộng sản
Việt Nam nghĩ rằng viêc họ tha tôi như thế
này có thể làm im đi tiếng nói chống cộng,
chống bất công cho xă hội Việt Nam, từ nay tôi
sẽ không dám “chửi” Hồ Chí Minh nữa th́ họ
đă lầm. Tôi sẽ làm những ngày tháng tù
tội của tôi là những ngày tháng có ư nghĩa. V́
tôi sẽ làm cho thế giới nh́n thấy cái khổ
của dân tôi, của đất nước tôi. Họ là
hàng triệu người không được nói, không
được ăn, không được thở... Nỗi
khổ cuả tôi, cuả gia đ́nh tôi không là ǵ so với
nỗi đau khổ của
họ...”
.
Đào Nương tôi
xin kể lại câu chuyện tiêu biểu của một
phụ nữ Việt Nam mà tôi biết để bà TKTT
biết thêm về nỗi thống khổ mà phụ nữ
miền Nam sau 1975 có chồng là “ngụy” để từ nay
bà TKTT biết rằng có người khổ hơn ḿnh
nhiều để bà đừng than khổ nữa. Hạnh phúc tương đối lắm bà
ạ. Ngày đại úy KQ/QLVNCH Phí quang Quí đi cải
tạo th́ người vợ trẻ của ông chưa
đến 20 tuổi. Cái khổ của cô vợ trẻ Kiều Túy là ông chồng
“ngụy” của cô không an phận ở tù cải tạo
như mọi người mà ông lại vượt
ngục. Kết quả của một đêm lén về
thăm vợ trước khi tiếp tục lẩn
trốn là cái bào thai trong bụng
người vợ trẻ. Dĩ nhiên, tin ông vượt
ngục thành công được bọn công an
khu vực đến tận nhà để tra hỏi. Chối ǵ th́ chối nhưng khi cái bụng
chữa vượt mặt th́ cô vợ trẻ làm sao mà che
dấu được nữa. Tai họa đến
cho cô cùng đứa bé trong bụng là v́ thế. Cô bị tù,
và tù nhiều lần, sau khi được tha v́ tội
chữa hoang hay tội che dấu chồng trốn trại
th́ kế tiếp là tội vượt biên. Mỗi lần
như thế vài năm hay vài tháng và đứa bé mang
họ mẹ cứ theo mẹ mà đi
qua nhiều trại tù. Ban ngày mẹ bị bắt đi lao động th́ bé ở nhà bắt ốc,
nhặt cơm rơi văi mà ăn. Có lần bé bị lọt
vào cái càn xé lớn đựng cơm tù tưởng đă
mất mạng v́ bé quá nhỏ. Cũng may mà bé
được phát hiện kịp thời nếu không th́
chết cũng không ai hay. Đời tù cộng sản th́
bà TKTT đă biết, nay xin bà hăy đặt ḿnh vào hoàn
cảnh của “cô vợ ngụy” Kiều Túy và đứa
trẻ mang họ mẹ trên đây th́ chắc bà hiểu rơ
hơn tôi. Cũng may mà ông đại úy KQ “ngụy” Phí quang
Quí vượt biên thành công. Vài năm sau đó, sau khi
liều mạng đến lần thứ 11 th́ mẹ con bà
Kiều Túy vượt biên cũng thành công. “Dù chết
mẹ con ḿnh cũng phải đi để về với
cha... Con không phải là một đứa con hoang như
mấy tên công an mắng chửi me con ḿnh đâu”. Khi
đến Hoa Kỳ, em bé đă lên 9
tuổi.
Đứa
bé gái đó hiện nay, bé Nguyễn Thị Kiều Trang là một
bác sĩ ngành sản khoa tại Hoa Kỳ. Thời gian
đầu ở Mỹ, khi c̣n học Trung học th́ cha
mẹ sinh thêm hai em bé. Buổi chiều, khi ở
trường về, bé Kiều Trang phải mang cả hai
cái babyseats với hai đứa em vào thư
viện để vừa học vừa trông em. Khi
trường trung học nơi em học treo lá cờ
đỏ v́ ngỡ đó là quốc kỳ của
Việt Nam, em đă lên gặp bà hiệu trưởng, nói
về đời sống của em trong những ngày em
phải sống với lá cờ đỏ đó. Bà
hiệu trưởng nghe chuyện, nói với em rằng em
hăy về nói với ba mẹ em đưa lá cờ nào em nghĩ
là đại diện cho Việt
Khi kể lại câu chuyện trên, Đào
Nương tôi hy vọng sẽ làm bà TKTT xúc động
như Đào Nương tôi đă xúc động khi nghe.
Tôi thấy mọi điều khốn khổ
tôi phải chịu đựng trong đời lưu vong
như không có ǵ khi so sánh với nỗi khổ của bé
Kiều Trang. Một đứa trẻ sinh ra là con
“ngụy”, cha trốn tù cộng sản, phải đi tù
cùng với mẹ, từ khi chưa có trí khôn đă bị
gọi là đồ con hoang, sống lê la trong trại
tù khi mẹ bị bắt đi lao động khổ sai. Vượt biên đến được miền
đất hứa Hoa Kỳ th́ sự cố gắng
của em cũng không dừng ở đó. Trong khi cha mẹ cố lập nghiệp th́ em
cố học, thay cha mẹ trông nom các em, dạy dỗ các
em nên người và bản thân ḿnh th́ trở thành một
bác sĩ sản khoa. Tấm gương đó, Đào
Nương tôi cố gắng đến đâu cũng
nghĩ rằng không làm sao noi theo
được... Nhưng “kiếp nạn” của bé
Kiều Trang “có phải là duy nhất ở Việt
Một ông bạn ở tù cải tạo Việt
Cộng hơi lâu thấy Đào Nương tôi
thường “thắc mắc về những điều ai
cũng biết” của mấy nhà “dân chủ cuội”
thường nói đùa với tôi: Cho đến bây
giờ bà vẫn chưa nh́n ra sự khác biệt giữa
hiện tượng và bản chất cuả tư bản
và cộng sản à? Ví dụ: chủ nghĩa tư bản
tuy có vẻ giàu có, tự do, thoải mái, phong phú như
vậy nhưng đó chỉ là “hiện tượng”, c̣n
“bản chất” của chúng th́ lại là nghèo đói, áp
bức, bóc lột, mất tự do, đau khổ, và
đang “giăy chết” đành đạch ở khắp
nơi. Chủ nghĩa xă hội, ngược lại, tuy có
vẻ nghèo nàn, lạc hậu và nhân quyền bị hạn
chế như vậy, nhưng đó chỉ là “hiện
tượng”, c̣n bản chất th́ vô cùng giàu có, tiến
bộ, tự do, dân chủ, càng ngày càng phát triển
mạnh mẽ v.v. Rồi ông này c̣n ngâm nga: Ở tù
một ngày trong ngục tù cộng sản, học
được mười sàng “khôn lanh”. Ở nhà
với vợ, chỉ có khôn liền liền... Đứa
nào ở tù cộng sản mà không sáng mắt ra, không
biết lễ độ th́ quả thật là ... biết chết
liền.
Đào Nương tôi cũng muốn tin
lời ông bạn dzàng. Rằng th́ là chỉ cần vào
tù cộng sản là anh nào cũng sáng mắt ra, cũng
biết thế nào là lễ độ... Cho đến khi
được đọc được thông cáo của
đảng “ăn cắp” Việt Tân loan tin họ sẽ
là “bầu show” cho bà nhà văn Trần Khải Thanh Thủy
để bà “tâm t́nh” với đồng bào và đọc
được bài phỏng vấn của bà Trần
Khải Thanh Thủy trên đài VOA th́ mới thấy
lời ông bạn trê n đây chưa chắc là đúng. Ở “thiên đàng XHCN”, cái ǵ cũng dổm, ngay
cả chuyện tù. Do đó, khi cả nước
ở tù th́ thân xác chỉ c̣n xương với da, nhưng
“những thánh nữ” dân chủ khi ra khỏi tù, thân h́nh th́
béo tốt. Người th́ được
tặng hoa, người th́ được đi Mỹ v́
“nhà nước ta” lo cho “sức khỏe của tôi”, v́
“kiếp nạn của tôi” quá lớn. Làm sao
tin được rằng đó là chuyện khó tin mà có
thực?... Khen thay “Người”
tạo được một “thiên đường XHCN”
đă có ḷng lo cho sức khỏe của người tranh
đấu, chống chế độ như thế mà
không gọi là “Hồ chủ tịch” th́ biết
gọi là ǵ?
Con đường tranh đấu dân chủ cho
Việt
Đào Nương